Chương 798 -
Phương Hi Thanh đưa ông cụ Lâm và bà cụ Lâm đến trước cửa phòng bệnh, với mong muốn được gặp Vệ Vân Khai. Cùng lúc ấy, Phương Kim An cũng đẩy Lâm Tư Tư đang ngồi trên xe lăn đi tới.
Bà cụ Lâm cậy mình lớn tuổi ai cũng không dám đụng vào nên chen lên phía trước nhìn phía đằng sau:
"Đúng vậy, mau tránh ra, tôi là bà ngoại của Vân Khai, tôi muốn xem cháu ngoại tôi thành ra thế nào rồi!"
Lâm Tư Tư thậm chí còn không biết tên đầy đủ của Tống Nguyệt Minh, chỉ nhớ Vệ Vân Khai có gọi một lần cái gì mà Nguyệt gì đấy, sợ bị hiểu lầm đến làm loạn bà ta cố ý không gọi tên:
"Tôi sắp chết rồi muốn gặp Vân Khai chút, cô để tôi vào gặp nó được không?"
Phương Hi Thanh vẻ mặt chính trực nói:
"Chị dâu, em là đến thăm anh trai em, anh ấy hôn mê chưa tỉnh trong thời gian lâu như vậy, chị cũng không nói với mẹ em, đây là có ý gì chứ?"
Tống Nguyệt Minh trực tiếp tuyên bố:
"Tôi không quen mấy người, mời mấy người đi cho, đừng làm phiền chồng tôi dưỡng bệnh."
Tống Nguyệt Minh hoàn toàn không khách sáo cười:
"Không được, chúng tôi không biết rõ mấy người nhưng tôi thấy rất tò mò, mấy người nghe ngóng tin tức nhanh như vậy, nóng lòng tụ tập ở đây là muốn làm cái gì chứ? Nói thì quang minh chính đại đấy, làm phiền hãy che đậy lại tâm địa tàn độc ngoài mặt của mấy người đi được không?"
Đối với Lâm Tư Tư, Tống Nguyệt Minh cũng là không có chút khách sáo nào.
Lâm Tư Tư không cần nói thì trên mặt cũng tức đến đỏ rồi:
"Cô nói bừa gì vậy, tôi chính là muốn đến thăm Khải Nhi, tôi là mẹ ruột của nó cô không thể để người mẹ sắp chết này vào gặp nó được sao?"
Tống Nguyệt Minh cười khoan thai:
"Không được, năm đó bà bỏ chồng và con trai lại, nóng lòng tái hôn nên tôi không thể để bà gặp anh ấy."
Phí Kham và Khưu Ninh đứng ở bên cạnh để hỗ trợ, nghe thấy lời này suýt chút nữa bị sặc nước bọt.
"Cô cô cô..."
Khuôn mặt Lâm Tư Tư đỏ bừng như gan lợn hơi thở gấp gáp, ông cụ Lâm và bà cụ Lâm vẻ mặt cũng không tốt. Họ chưa từng tiếp xúc với Tống Nguyệt Minh nhưng thấy rõ ràng tính cách của cô lại đanh đá như vậy trong lòng có chút lo sợ, thấy như vậy cho dù Vệ Vân Khai chết thì họ cũng khó mà được chia tài sản.
Trong mắt Phương Hi Thanh thoáng qua chút tiếc nuối, nếu như Tống Nguyệt Minh này cũng chết thì tốt quá rồi, giữ cô lại thật là phiền phức!
Mọi người không nói gì đều đứng chắn ở cửa phòng bệnh không nhúc nhích, rất nhanh đã trở thành một màn náo nhiệt trong hành lang bệnh viện, nhìn từ xa cứ tưởng con dâu nhà ai ghê gớm và vô lễ với người lớn.
Phương Kim An giận dữ không thể không trách mắng:
"Cô đối xử với người lớn như vậy sao?"
Tống Nguyệt Minh không chịu được mà coi thường:
"Tôi sẽ nói rõ ràng với mấy người, mấy người sẽ không được chia phần tài sản của Vệ Vân Khai, đừng nói Vệ Vân Khai bây giờ không có chuyện gì cho dù là có chuyện cũng có di chúc của chúng tôi chuẩn bị rồi, có điều cô Lâm cứ yên tâm, dù trong bất cứ hoàn cảnh nào chúng tôi cũng sẽ giữ lời nhất định sẽ tiết kiệm mua cho cô mộ địa."
"Sao nào, hay là hy vọng hai người chúng tôi cùng nằm trên giường bệnh mà không thể dậy được?"
"Người không xúc phạm tôi, tôi không xúc phạm người, ông thực sự không có tư cách nói cái gì mà người
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền