ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 80: Tiểu Kiều Thê

Chương 800. Chương 800

Chương 800 -

Vệ Vân Khai đã ngủ hai ngày, Tống Nguyệt Minh từ bình tĩnh lúc đầu giờ chuyển sang lo lắng, đây sẽ không biến thành người thực vật chứ? Nóng lòng trực tiếp để bác sĩ ở trong phòng bệnh, nhưng chụp CT não anh thì không có vấn đề gì, não bị chấn động nhẹ cũng đang trong giai đoạn hồi phục.

Tống Nguyệt Minh sợ bản thân nhìn anh chằm chằm sẽ lại nghĩ linh tinh, nên quay người đứng bên cửa sổ nhìn bầu trời tối đen bên ngoài.

Cô có lòng tin đối với Vệ Vân Khai, tin anh sẽ không nằm mãi như vậy, tin chắc anh nhất định sống vui vẻ sẽ không bỏ lại cô và ba đứa trẻ, có suy nghĩ này trong lòng cô có thể thoải mái hơn nhiều, có phải định mệnh hay không giờ cô không nghĩ đến nữa, đều là sống cho mình.

Đại nạn không chết sẽ có phúc sau này, Vệ Vân Khai, anh nhất định phải tỉnh lại.

Xoa xoa mặt, Tống Nguyệt Minh thở phào nhẹ nhõm, chuẩn bị đi lấy nước ấm lau mặt cho anh, quay người bắt gặp đôi mắt đen nháy đang nhìn chằm chằm cô không chớp mắt.

"Vân Khai, anh tỉnh rồi?"

Vệ Vân Khai vẫn nhìn cô như vậy, ánh mắt hoảng hốt, trong lòng Tống Nguyệt Minh dấy lên một suy nghĩ không sao hiểu nổi lại hết sức hoang đường:

"Vân Khai, anh nhớ em là ai không?"

Nếu như là bị mất trí nhớ, cô cô cô...

"Nguyệt Minh?"

Tống Nguyệt Minh nắm lấy tay phải của anh thở phào:

"Cảm ơn trời đất, anh không quên em."

Lòng bàn tay cô ấm áp, Vệ Vân Khai dần dần lấy lại tinh thần, trong mắt hiện lên ý cười:

"Sao anh có thể quên em được, cho dù nằm mơ cũng mơ thấy em."

Lúc ngủ Vệ Vân Khai thường không nằm mơ, đôi khi Tống Nguyệt Minh sẽ phàn nàn về những giấc mơ của mình khi anh thức dậy vào buổi sáng, nhưng anh rất ít khi nói về chuyện này, đây là lần đầu tiên anh nói về những giấc mơ.

Tống Nguyệt Minh ngồi ở bên giường, hai tay cô cẩn thận ôm lấy tay trái anh, tò mò hỏi:

"Trong giấc mơ của anh em như thế nào?"

Ở một diễn biến khác, Phương Hi Thanh đến phòng bố mẹ tìm đồ. Trước đó, bà ngoại trước lúc mất có dặn cậu ta, lúc kết hôn trong tay Lâm Tư Tư có hai ba sợi dây chuyền ngọc thạch, mấy năm nay lấy lí do cậu ta còn nhỏ nên không đưa cho cậu ta.

"Nếu không phải bà ngoại nhắc nhở con, con còn không biết có chuyện này!"

Có điều Phương Hi Thanh tìm tới tìm lui ở trong phòng cũng không thấy chiếc dây chuyền ngọc thạch trong lời đồn, tức giận giậm chân chuẩn bị rời đi, vừa quay người thì thấy Phương Kim An lẳng lặng đứng ở cửa từ lúc nào không hay, mặt không cảm xúc nhìn cậu ta.

Phương Hi Thanh đổ mồ hôi lạnh:

"Cha, cha về lúc nào vậy?"

Phương Kim An nhìn cậu ta chằm chằm:

"Hi Thanh, con có phải làm chuyện gì xấu phải không? Từ nhỏ đã như vậy rồi làm chuyện gì xấu sẽ cảm thấy chột dạ."

"Cha, con là con trai cha sao có thể làm chuyện xấu được, con giờ cũng không phải trẻ con nữa."

Kể từ lúc Phương Kim An bị giáng chức, Phương Hi Thanh đối với Phương Kim An có chút sợ, cảm thấy Phương Kim An trâm trạng bất ổn.

"Vậy con vừa mới tìm cái gì?"

Phương Hi Thanh mếu máo:

"Con đang tìm châu báu của mẹ ở đâu, cha, nhà chúng ta không đến mức bán châu báu để sống qua ngày chứ?"

"Không có, cha cũng không biết ở đâu, con đi hỏi mẹ xem."

Phương Hi Thanh chê bai, cậu ta bây giờ nếu mà dám đi hỏi mẹ cậu ta nhất định khóc sướt mướt hỏi:

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip