Chương 801 -
Sáng hôm qua chúng ta xảy ra tai nạn, chuyện này xảy ra quá đột ngột khiến cho đến bây giờ cô mới có cảm giác chân thật, không ai ngờ rằng đang yên lành đi đến sân bay lại gặp tai nạn suýt thì mất mạng.
Tống Nguyệt Minh trâm trạng rối bời, ở bên cạnh anh nhỏ giọng nói:
"Em sợ muốn chết."
Cô nghe anh nói như vậy liền vội vàng an ủi:
"Không phải mơ, bây giờ là thật."
"Anh biết mà, nếu vẫn trong mơ em sẽ không nói chuyện với anh, anh cũng không cảm thấy cánh tay đang bị đau."
Vệ Vân Khai quay đầu lại, nhìn vào thanh nẹp đang cố định cánh tay thì nhẹ giọng nói đùa.
Vệ Vân Khai nghiêm túc suy nghĩ, trong mắt mơ hồ có ký ức, nhẹ giọng nói:
"Trong mơ, chúng ta không kết hôn, cũng không có ba đứa con với nhau. Anh chỉ có thể đứng nhìn em đi qua trước mặt anh nhưng dường như em không thấy được anh. Lúc đó anh muốn gọi em nhưng lại không thể nói được."
Anh nói xong thì dừng một chút, dưới ánh mắt ngạc nhiên của Tống Nguyệt Minh anh cau mày nói:
"Gián đoạn, rất khó chịu."
Anh không nhớ rõ trong mơ đã xảy ra chuyện gì, chỉ nhớ là hai người đứng cách nhau rất xa, anh không thể đến gần cô hay rời khỏi giấc mơ được, cảm giác ngột ngạt khó chịu vẫn còn đọng lại trong lòng anh, khi anh tỉnh khỏi giấc mơ cảm giác buồn và lạc lõng đó vẫn không biến mất.
"Vừa nãy anh thấy em quay lưng về phía anh còn tưởng là mình vẫn đang mơ."
Tống Nguyệt Minh cau mày nói:
"Lần này thật là. . ."
Cô muốn nói cô rất hối hận khi đến Bắc Kinh, còn muốn nói Vệ Vân Khai đáng lẽ không nên ôm cô ấy một cách ngu ngốc như vậy, nhưng khi thấy đôi mắt sáng ngời của anh cô không thể thốt nên lời, cô ấy có một người đàn ông bảo vệ mình, nhưng may mắn thay, không có chuyện gì xảy ra.
"Cũng may chúng ta yên ổn không sao cả. Em đừng sợ. Anh đã ngủ bao lâu rồi? Ba đứa nhóc có hỏi sao chúng ta không trở về không? Còn thư ký Lâm nữa, hắn có bì gì không?"
"Thư ký Lâm không sao, anh ấy đã qua cơn nguy kịch, chỉ cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng là được, chiều nay vợ anh ấy đã tới chăm anh ấy. Em tạm thời chưa nói chưa nói cho ba đứa biết, em định chủ nhật sẽ đưa bọn nhóc đến đây, cứa lừa bọn nó mãi cũng không phải là biện pháp tốt."
Khi hôn mê, anh vẫn nghe được tiếng nói chuyện. Thỉnh thoảng anh lại nghe cô nói về ba đứa nhóc, cô không phải kiểu người dễ bộc lộ cảm xúc, cô không muốn để ai thấy sự mềm yếu của mình cả.
Vệ Vân Khai vừa ý cười, anh ngóe tay cô nói:
"Anh tin em sẽ chăm sóc tốt cho anh mà."
Tống Nguyệt Minh ủ rũ nhìn anh, cuối cùng cô nhịn không được nở nụ cười, sau đó nước mắt cũng rơi xuống.
"Không sao, đại nạn không chết ắt sẽ gặp được phúc lớn."
Anh đưa tay vuốt tóc cô, cô phải cố gắng lắm mới bình tĩnh được, nếu như anh thật sự xảy ra chuyện gì, cô không biết mình sẽ chịu bao nhiêu gánh nặng. Tống Nguyệt Minh thút thít gật đầu, ngẩng đầu gạt nước mắt, cô bỗng nhớ tới cháo trong thùng giữ nhiệt, vội vàng đứng dậy:
"Hai ngày nay anh ăn không nhiều, giờ anh có muốn ăn chút cháo không? À không được, em phải gọi bác sĩ đến kiểm tra cho anh trước đã, xem em có ăn được không, em ra ngoài một lát sẽ quay lại ngay."
Vệ Vân Khai thấy cô tươi tỉnh hẳn lên thì để cô đi. Bây giờ trời đã tối,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền