Chương 810 -
Vận tốc máy bay trở về rất nhanh, xế chiều đã hạ cánh xuống sân bay thành phố, tài xế đưa họ về nhà. Bước vào cửa, chị Hứa còn chưa tan làm, đang chuẩn bị cơm tối, trên bàn bày đầy đồ. Tống Nguyệt Minh cầm qua mang đến cho chị Hứa, dơ tay nhìn giờ, không do dự hỏi:
"Ba đứa vẫn chưa tan học ạ?"
"Hôm nay là thứ sáu phải đợi đến sáu giờ mới tan học, bình thường từ thứ hai đến thứ năm còn phải học lớp tự học, bây giờ năm ba trung học kéo dài đến chín rưỡi, quá vất vả rồi!"
"Vậy mà cặp song sinh không thấy nói qua, ba đứa nó không gây rối chứ?"
Chị Hứa cười lắc đầu:
"Không có, chúng rất ngoan!"
Tống Nguyệt Minh yên tâm rồi, tranh thủ còn sớm lên tầng dọn dẹp hành lý trong phòng, thay ga tải giường, vừa thay quần áo xong thì nghe thấy dưới tầng có tiếng động. Từ nhìn ra ngoài thì thấy ba đứa đang về, cô vội vàng buộc tóc lên, lúc xuống tầng đột nhiên thay đổi chủ ý, đổi thành im lặng.
Vệ Vân Khai đang ngồi trên sofa ở phòng khách, Vệ Chân đi vào trước nhìn thấy anh thì reo mừng:
"Cha, con về rồi!"
Cặp song sinh vội vàng bước bước lớn vào bên trong, nhìn thấy anh bất giác mỉm cười.
"Cha!"
"Về rồi à."
Vệ Vân Khai vừa nói vừa vuốt tóc đuôi ngựa của con gái, nhìn nụ cười ấm áp trên khuôn mặt nhỏ nhắn của con bé trong lòng vô cùng mềm mại.
Vệ Minh nhìn thanh nẹp trên tay anh trước, nghiêm túc hỏi:
"Cha, thứ này có phải là mang rất lâu không, bạn con nói phải mang hơn ba tháng."
Vệ Việt ra bộ quan trọng gật đầu:
"Đúng vậy, người ta không phải nói tổn thương gân cốt phải tốn thời gian dài điều trị mới lành được."
Ba đứa trẻ đều dùng cách riêng của mình cẩn thận chú ý tay phải của Vệ Vân Khai, đợi một lúc vẫn không thấy Tống Nguyệt Minh đi ra, ba đứa đồng thanh hỏi:
"Cha, mẹ con đâu?"
Vệ Vân Khai nhìn về hướng cửa cầu thang, bình tĩnh dửng dưng nói:
"Mẹ con ở thủ đô có việc phải ở lại hơn hai ngày."
"Hả?" Sự thất vọng trên mặt ba đứa không che giấu được.
Vệ Chân thả người trên ghế sofa:
" Lúc sáng không phải mẹ nói về à, sao đột nhiên lại không nói gì?"
Vệ Minh đi đến bên bàn ăn nhìn, thức ăn trên bàn nhưng đều là cô Hứa làm, không có đồ mẹ làm, mẹ thật sự không về.
Vệ Việt động động chiếc mũi, chần chừ nói:
"Cha, cha có phải là lừa người không, con cảm nhận được là mẹ về rồi, con ngửi thấy có mùi nước hoa của mẹ."
"Hửm?"
Vệ Chân ngồi bên cạnh Vệ Vân Khai, nghe thấy điều nay thì lập tức nằm trên vai anh như cún con, vui vẻ nói:
"Quả thật có mùi nước hoa của mẹ! Cha, cha nói thật đi!"
Trước đó, trên đường về, Tống Nguyệt Minh nhớ ra giấc mơ của anh, giả vờ thờ ơ không biết hỏi:
"Em quên không hỏi anh, mấy ngày nay anh có nằm mơ không? Có mơ đến em không?"
"Không."
Vệ Vân Khai nhớ lại giấc mơ thì nhíu mày, đây cũng là lý do anh không muốn Tống Nguyệt Minh ghen tị với Tân Tĩnh, cảm giác trong giấc mơ anh không muốn tự nghiệm thấy trong hiện thực.
Tống Nguyệt Minh có chút thất vọng nhỏ, cô còn cho rằng giấc mơ này sẽ rất kỳ lạ nhưng kết quả chỉ có một lần như vậy.
"Trong giấc mơ của anh chỉ có hai chúng ta sao?"
"Đúng."
"Em có dáng vẻ như nào? Còn xinh đẹp không?"
Vệ Vân Khai không nhịn được cười:
"Xinh, rất trẻ trung xinh đẹp."
Thực ra trong giấc mơ là mơ thấy một người, tỉnh lại anh nhớ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền