Chương 811 -
"Mẹ về rồi, vừa nãy trêu mấy đứa thôi."
Hai người họ lần đầu đi công tác lâu như vậy, Tống Nguyệt Minh cũng nhớ cảm giác họ và người nhà ở cùng nhau.
Tống Nguyệt Minh đang trốn ở cửa cầu thang không nguyện ý đứng dậy đi ra, dang đôi tay hướng về ba đứa trẻ. Vệ Vân Khai nhướng mày nhìn hành động của cô.
Vệ Chân vui mừng reo lên, từ sofa lao đến ôm lấy Tống Nguyệt Minh, vui mừng nhảy không ngừng, Tống Nguyệt Minh tâm trạng hỗn loạn thở dài, sau đó ôm lấy nó.
Ở với Vệ Chân một lúc, lại ôm cặp song sinh đã cao hơn mình, trong lòng Tống Nguyệt Minh rất hài lòng.
"Hữu Hữu, mũi con thật sự thính mà."
Vệ Việt đắc ý cười:
"Mẹ, con có phải thám tử khứu giác không?"
"Đúng đúng đúng, thám tử, được rồi, tất cả đi rửa tay đi, chúng ta sắp ăn cơm rồi, đừng chậm chạp nữa!"
"Vâng!"
Ba đứa đều lao vào nhà tắm như những đứa trẻ, tranh nhau vòi nước rửa tay, nhưng không cần hỏi người ra trước chắc chắn là Vệ Chân, chạy vội đến bàn ăn ngồi xuống cạnh Tống Nguyệt Minh.
Đợi mọi người đến đủ, cùng nhau cầm đũa lên ăn cơm.
Vệ Vân Khai tay nẹp bên tay phải nên chỉ có thể ăn cơm bằng tay trái, anh không thuận tay trái nên việc sử dụng tay trái của anh không được khéo là điều đương nhiên, trong thời gian ở thủ đô đều là Tống Nguyệt Minh chăm sóc anh ăn, lúc này trong nhà ba đứa trẻ thay phiên nhau chăm sóc, thức ăn trong bát chồng chất như núi.
Cho đến khi Vệ Vân Khai phát hiện thật sự không thể ăn hết thức ăn mới ngăn chúng tiếp tục gắp.
"Được rồi, nhiều như này là đủ rồi, gắp nữa cha ăn không hết."
Ba đứa lúc này mới dừng tay, đều đanh nhìn xem Vệ Vân Khai phải ăn như nào, Vệ Vân Khai bị sáu con mắt nhìn chằm chằm, khó chịu đưa tay trái lên đầu hàng:
"Các con đừng nhìn cha nữa, để cha tự ăn được không?"
Ba đứa quỷ cười ha ha, cảm thấy rất thú vị, ăn xong cũng không muốn đi ra, vòng bên cạnh Vệ Vân Khai chọc tới chọc lui cái nẹp của anh.
Tống Nguyệt Minh nhớ ra vẫn chưa đưa quà, liền mở vali đưa từng cái một.
Vệ Chân rất thích dây chuyển của nó, nói đúng hơn nó với Tống Nguyệt Minh có thẩm mỹ như nhau, lọt mắt Tống Nguyệt Minh thì con bé nhất định sẽ thích, vui vẻ đeo lên cổ, cặp song sinh bị Tống Nguyệt Minh đẩy vào thay quần áo mới, cùng với em gái đi đi lại lại trong phòng khách cùng với bộ quần áo sặc sỡ để mui vui.
Chơi đến khuya mới để bản thân đi ngủ, ngày hôm sau là cuối tuần trong nhà rất nhiều người đến thăm, họ ở thủ đô một thời gian dài không về, Tô Diệu Vũ còn gọi điện nhắc nhở, khó tránh để biết họ bị tai nạn, một ngày đến thăm mà trong nhà có rất nhiều đồ dinh dưỡng.
"Tiếp theo anh co trách nhiệm xử lý hết đống đồ này!"
Vệ Vân Khai nghe xong lộ ra biểu cảm khổ sở:
"Không phải chứ, anh ăn hết chỗ này rồi biến thành bộ dạng béo ú thì phải làm sao?"
Tống Nguyệt Minh bất động:
"Không sao, em có thể đi bộ cùng anh sau khi ăn."
"Vậy thì hãy thương xót cho tay anh nha bà xã."
Vệ Vân Khai thật sự không thích mùi vị của mấy thứ đồ bổ đó, nhưng may Tống Nguyệt Minh không tiếp trêu làm tổn hại anh lần hai, đảm bảo dinh dưỡng thường ngày là được.
Có điều trong nhà có ba đứa học sinh cấp ba, hai trong số đó còn là học sinh cuối cấp và một người là bệnh nhân, bữa ăn này
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền