Chương 812 -
Về đến nhà, cuối cùng Tống Nguyệt Minh cũng sắp xếp được công việc, cuộc sống và việc học của bọn trẻ. Sinh hoạt của cả nhà bắt đầu lại từ đầu, lấy lại quỹ đạo vốn có. Lúc thay quần áo mùa đông sang mùa xuân, quả anh đào trong nhà không lâu sau đã đỏ rồi.
Tống Nguyệt Minh sau khi tan làm, đứng khoanh tay dưới gốc cây anh đào chuẩn bị ăn quả. Cùng lúc ấy, tay phải Vệ Vân Khai vẫn chưa hồi phục hoàn toàn. Anh muốn tháo cái nẹp ra nhưng còn chưa kịp làm gì, ánh mắt Tống Nguyệt Minh đã lia nhanh qua.
"Anh nếu như tháo ra, sau này tay phải không thoải mái, em cũng kệ anh."
Vệ Vân Khai nghe thấy thì vội vàng nói:
"Vậy anh không dám bỏ ra nữa, sẽ cố dùng tay trái, dù sao thì một tay anh cũng có thể bế được em lên."
"... Giữa ban ngày."
Tống Nguyệt Minh bị trêu chọc, tai đỏ ửng lên, trắng hồng đến nỗi Vệ Vân Khai không kìm được mà đưa tay lên véo.
"Này, anh nghiêm túc chút đi, ba đứa sắp về rồi."
"Cái này còn chưa, hừm hừm-"
Vệ Vân Khai còn chưa nói xong, Vệ Việt đã đẩy xe đạp qua cổng đi vào. Vệ Minh theo sát phía sau, còn Vệ Chân vẫn ngồi trên ghế xe, ngồi sau xe đung đưa hai chân thật nhởn nhơ.
"Chân Chân, con về đến nhà sao còn ngồi trên xe để anh đấy vào? Mau xuống đây!"
Vệ Chân ném cặp sách xuống, cười vui vẻ chạy lại nhặt quả anh đào, miệng líu lo không ngừng:
"Là anh lớn đánh cược thua con nên phải đưa con từ cổng trường đến cổng nhà."
"Con đánh cược cái gì?"
"Ha ha ha, ở trên đường con nhìn thấy một bạn nữ, nói bạn ấy thích anh lớn, anh lớn không tin, kết quả là bạn nữ đó đến hỏi anh lớn muốn thi vào trường nào, vậy là con thắng rồi."
Vệ Chân rất nhanh lẹ, từ lúc bắt đầu học cấp hai, nó chỉ có một năm học cùng trường với các anh, lúc nào nó cũng có thể to tiếng như vậy, nam sinh không dám trêu chọc nó, còn nữ sinh thích anh trai sẽ chú ý đến nó một cách khó hiểu.
Tống Nguyệt Minh nghe xong bật cười, có hai người anh này, Vệ Chân quả thật là chiếm lợi không ít.
Vệ Chân còn đắc ý hỏi:
"Mẹ, con rất thông minh đúng không?"
"Con đấy, con chính là tiểu yêu tinh!"
"Ầy, con sẽ coi đó là một lời khen."
Vệ Chân vẫn còn có lương tâm, lấy quả anh đào rửa sạch bỏ vào đĩa cho Vệ Minh, vì Vệ Minh rất thích ăn quả anh đào, và nó đã mua chuộc anh trai thành công.
Ngay sau đó, Tống Nguyệt Minh nhớ ra chuyện quan trọng, cô nói với hai con trai:
"Bây giờ đếm ngược 100 ngày bắt đầu, chúng ta vẫn là chú ý trường học trước. Cha mẹ ở thủ đô đã hỏi qua mấy trường về số lượng học sinh được nhận vào ở chỗ chúng ta. Tài liệu từ bên Hải thị qua đây sẽ mất một khoảng thời gian. Các con có thể ước tính số điểm và thứ hạng của tỉnh, có thể yên tâm hơn trong việc nộp đơn vào các trường trong tương lai. Bây giờ thì hãy cố gắng nỗ lực đạt mục tiêu của bản thân."
Tống Nguyệt Minh đưa thông tin cho hai đứa, vì một giáo viên chủ nhiệm phải chăm sóc sáu đến bảy mươi học sinh. Cặp song sinh có thành tích xuất sắc, các giáo viên đều hy vọng hai đứa sẽ giành vinh quang cho trường và đến Thanh Bắc. Cô vẫn muốn tìm những dữ liệu đáng tin cậy cho chúng, để chúng không lựa chọn mù quáng.
"Cảm ơn cha mẹ!"
Vệ Vân Khai chỉ vào Tống Nguyệt Minh nói: "Quan trọng là cảm ơn mẹ các con, nếu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền