Chương 819 -
Thư ký Lâm dùng từ rất uyển chuyển, theo như anh ấy thấy thì chắc bà ấy cũng chẳng còn sống được mấy ngày nữa. Anh ấy tiếp xúc với bà ấy cũng được gần mười năm rồi, từ thuở ban đầu là một bà già còn biết chút xấu hổ tới bây giờ đã chẳng thèm để ý gì nữa.
Nghe vậy, Vệ Vân Khai nói:
"Thế thì sắp xếp người kiểm tra sức khỏe cho bà ấy xem."
Thư ký Lâm liền sắp xếp làm kiểm tra sức khỏe cho Vương Bảo Trân ở trong thành phố. Tống Nguyệt Minh xem báo cáo kiểm tra sức khỏe, không khó phát hiện ra cân nặng của Vương Bảo Trân, ước chừng bây giờ đã mập hơn trước kia rất nhiều.
"Đúng là thoải mái muốn gì được nấy thật."
Nói thật lòng thì bọn họ cũng đã vô cảm với Vương Bảo Trân.
Kết quả kiểm tra cho thấy các chỉ số áp huyết, đường huyết, mỡ máu của Vương Bảo Trân đều rất cao, những mục khác thì lại không có vấn đề gì nghiêm trọng. Kiểm tra xong xuôi, Ngụy Căn Sinh đưa bà ấy về trong huyện.
Nghe nói là Vương Bảo Trân về tới nơi vẫn còn mắng oang oang bảo họ bất hiếu, còn chẳng tới bệnh viện xem bà ấy một cái.
Trận ầm ĩ trước lúc mất của Vương Bảo Trân là do cãi nhau với chị dâu họ Ngụy nhà chếch bên. Gà của Vương Bảo Trân nuôi chạy ra ngoài ăn trụi đám mầm rau kinh giới trong vườn nhà người ta, chị dâu họ Ngụy bực bội đuổi gà ra rồi chửi bóng chửi gió một câu.
Vương Bảo Trân không chịu thua, từ trong nhà đi ra chửi nhau ầm ĩ với người ta.
"Tôi cực cực khổ khổ bao nhiêu năm như thế mà chẳng được miếng ngon gì, nuôi con con bất hiếu, nuôi con cho người ta cũng trở thành một đứa không có lương tâm, tôi nuôi con bao nhiêu năm đều nuôi vào bụng chó cả rồi, không có đứa nào đối tốt với tôi cả! Bọn mày đều là cái bọn táng tận lương tâm, đều không biết xấu hổ!"
Vương Bảo Trân chửi một lượt chửi hết cả gia đình, khiến Ngụy Căn Sinh ngại xấu mặt nên kéo Vương Bảo Trân vào nhà. Ngay cả Ngụy Cường và cô vợ mới ở nhà bên cạnh cũng thấy Vương Bảo Trân cãi cọ vô lý, đến nỗi cô vợ mới cưới đang mang thai của Ngụy Cường đau bụng phải đưa thẳng vào trong viện.
Vương Bảo Trân vẫn chửi oang oang:
"Không để cho tôi sống yên lành thì tôi cũng không để cho cả nhà ông được yên, để coi các người làm gì được tôi. Ngụy Căn Sinh, ngày xưa mẹ ông cũng đối đãi với tôi thế đó, sao bây giờ ông không kêu con dâu về mà hầu hạ tôi? Đây là nghĩa vụ của bọn nó!"
Ngụy Căn Sinh siết nắm tay không nói tiếng nào.
Tề Thụ Vân bị chửi thì không vui, lẩm bẩm:
"Mẹ, bây giờ đâu phải là xã hội cũ nữa, làm gì có mẹ chồng nào như mẹ nữa chứ?"
Từ lúc bước chân vào nhà tới giờ chị ấy đã chẳng phải hầu hạ mẹ chồng, bây giờ già rồi lại bảo chị ấy hầu hạ sao? Không có cửa đâu!
Mã Phượng Lệ đứng yên không nói lời nào nhưng cũng cùng cái ý đó, Vương Bảo Trân nhìn phát điên, xông thẳng tới trước mặt Tề Thụ Vân cho chị ấy hai cái bạt tai mạnh tới nỗi Tề Thụ Vân choáng váng.
Vương Bảo Trân dữ dằn nói:
"Bao nhiêu năm nay rồi, tôi không quản được Tống Nguyệt Minh, chẳng lẽ cũng không quản nổi cô!"
"Xì, bà cũng chỉ dám ăn hiếp đám ruột thịt bọn tôi!"
Tề Thụ Vân nhổ một bãi nước bọt lẫn máu, răng cũng bị đánh cho chảy máu. Nếu không phải do Ngụy Ái Quốc đứng cạnh kéo lại thì có lẽ đã xông
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền