Chương 820
Lúc nghe điện thoại, Tống Nguyệt Minh và Vệ Vân Khai đều ở bên cạnh nhau. Nghe được nội dung cuộc gọi, cả hai đều ngây người.
Vệ Vân Khai là người phản ứng lại trước tiên:
"Ngày nào làm lễ?"
"Mồng tám."
Cuộc điện thoại kết thúc, Tống Nguyệt Minh đưa tay sờ sờ mặt, vẫn còn chưa có cảm giác chân thật.
"Hôm đó anh không có lịch trình gì, chúng ta đều tới đi."
"Được."
Vệ Vân Khai day day khóe mày, vẻ mặt trầm ngâm.
Vệ Chân lúc ấy cũng đang ở trong phòng khách, nghe vậy thì hỏi:
"Sao thế cha?"
"Không sao, một người bà ở quê qua đời thôi, mấy hôm tới cha với mẹ về quê xem xem."
Vệ Vân Khai chỉ nói ngắn gọn nhẹ nhàng với con gái, sợ làm con gái sợ.
Vệ Chân thấy cha mẹ đều có vẻ buồn buồn khó nói rõ nên cũng biết ý không hỏi thêm gì nữa, tự đi vào phòng đọc sách đàn piano. Điệu nhạc nhẹ nhàng êm ái xen lẫn sự an ủi dịu dàng, hai người ngồi trong phòng khách nghe được dần dần cũng mỉm cười.
Đây là sức mạnh của áo bông nhỏ*.
*Áo bông nhỏ: người ta hay so sánh con gái với áo bông, khiến người ta cảm thấy ấm áp và thân thiết.
Quay trở lại thời điểm trước đó, ngày hôm ấy, Vương Bảo Trân mua dưa hấu của người bán rong ngoài ngõ, sau đó lại ăn hai bát mì lạnh rồi đi ngủ trưa. Tới tối vẫn chưa thấy bà ấy ra ăn tối thì Ngụy Căn Sinh mới đi xem thử, khi ấy người đã chẳng còn thở nữa.
Trước khi qua đời, Vương Bảo Trân đã có một cuộc cãi vã lớn với gia đình. Ngụy Ái Quân ở bên cạnh vừa nghe thấy thế thì phản ứng đầu tiên là hỏi ngay:
"Mẹ, mẹ cho anh cả bao nhiêu tiền?"
Vương Bảo Trân trừng mắt với cậu ta, nói:
"Nếu giờ anh đánh vợ anh một trận thì tôi cũng cho anh tiền!"
"Mẹ, mẹ đừng có đùa chứ."
Vương Bảo Trân tức giận:
"Ba đứa con dâu không được lấy đứa nào, biết vậy đã kêu các anh ly dị rồi cưới đứa khác thì ít ra cũng hơn bây giờ, còn cả thằng Vệ Vân Khai kia nữa, biết vậy đã chẳng để nó cưới một cô vợ thôn khác!"
Khi ấy cho rằng con dâu bên ngoài thôn thì dễ bắt bí, con gái nhà họ hàng thì Vệ Vân Khai không ưng đã đành, họ hàng gần gũi thì làm mẹ chồng cũng mất uy, ai mà ngờ được...
Hừ, còn chẳng bằng cưới một đứa nhà họ hàng!
Lúc này Tề Thụ Vân và Mã Phượng Lệ thật sự rất hận Vương Bảo Trân, bà ghét Vệ Vân Khai với Tống Nguyệt Minh thì kệ bà, trông mong con trai ly dị rồi chạy đi đâu mà tìm vợ?
Hai người oán thán nói mẹ chồng xấu xa, tình cảnh càng lúc càng loạn. Ngụy Căn Sinh nổi giận đuổi con trai con dâu ra ngoài, không còn ai ở đây nữa thì Vương Bảo Trân có muốn mắng cũng không mắng được nữa.
Ngụy Căn Sinh đối diện với Vương Bảo Trân cũng cảm thấy có phần bất đắc dĩ như năm đó đối diện với mẹ mình, chẳng biết làm sao đành phải uy hiếp:
"Bà mà cứ léo nha léo nhéo nữa thì thôi cũng đừng sống thế này nữa, tôi với bà ly dị, tiền dưỡng lão bà cũng khỏi đòi nữa, tôi xem xem bà còn ầm ĩ kiểu gì nữa?"
Vương Bảo Trân hừ hừ, bây giờ mới chịu thôi.
Tang lễ của Vương Bảo Trân tổ chức khá rùm beng. Ngụy Ái Quốc và Ngụy Ái Quân đều không tính là nghèo, ở nông thôn cũng dần phổ biến kiểu ma chay cưới hỏi đều làm to, phong bì lúc trước đã đi thì đều phải thu về, hơn nữa nếu làm nhỏ thì con gái cũng không bằng lòng.
Ba người con
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền