Chương 821 -
Tống Nguyệt Minh nhớ lại dáng vẻ lần đầu tiên nhìn thấy Vương Bảo Trân trong lễ dặm hỏi năm đó, nhưng hình ảnh đã rất mơ hồ. Nói chuyện xong thì cô đi ra. Lúc rời khỏi linh đường, cô nhìn thoáng qua di ảnh của Vương Bảo Trân. Bà cụ trên bức ảnh trắng đen có khuôn mặt hiền từ phúc hậu, có lẽ lúc chụp ảnh người cũng đã béo lên khá nhiều nên trông rất giống bà cụ Ngụy năm đó. Dù là lúc này thì Tống Nguyệt Minh cũng chỉ coi như không nghe thấy Ngụy Xuân Linh gọi cô.
Tống Nguyệt Minh đi ra bên ngoài, cũng có không ít người hào hứng muốn nói chuyện với cô. Năm đó cô chỉ ở trong thôn nửa năm nên vốn chẳng quen biết mấy người. Cũng có mấy người nể mặt Trương Khang tới chia buồn đang đứng nói chuyện với Vệ Vân Khai, còn Trương Khang thì đứng không xa không gần, thỉnh thoảng góp lời vài câu.
Đúng lúc cô sắp đi thì có một ông cụ lái xe đạp chở một cô bé đi tới, lại còn hét rất to:
"Trương Khang à, Ninh Ninh ở xa thế cũng về đây này! Con bé này cũng thật là hiếu thảo, vừa xuống xe đã chạy về nhà, nhờ tôi chở về đây!"
Đúng là Hà Ninh Ninh thật, cô bé xa lạ nhảy xuống từ yên sau xe đạp, mặt còn nhòe nhoẹt nước. Nhận ra mấy người đứng ở cách đó không xa là ai thì lễ phép chào hỏi:
"Chú ạ, dì ạ."
Tống Nguyệt Minh thấy con bé phờ phạc, ánh mắt đau buồn không giống như giả bộ thì gật đầu:
"Vào đi thôi."
Hà Ninh Ninh khóc lóc đi vào, cứ như không hề nhìn thấy Trương Khang.
Trương Khang tiễn đồng nghiệp ra về rồi yên yên ắng ắng quay trở lại trong sân.
Ngày hôm sau làm lễ tang, họ tới từ sớm. Trước lúc đóng quan tài, người nhà họ Ngụy và cả người bên nhà mẹ đẻ của Vương Bảo Trân đều tới đi một vòng quanh quan tài nhìn Vương Bảo Trân một lần cuối cùng, sau đó lại quay một vòng tới trong sân, cuối cùng mới đóng nắp quan tài và đưa ra nghĩa trang mai táng.
Ngụy Xuân Hoa bảo Hà Ninh Ninh đi kêu Ngụy Căn Sinh tới nhìn một lần cuối. Chuyện tang lễ đều do con cái lo liệu, Ngụy Căn Sinh chẳng hỏi han câu nào, chỉ ngồi im lìm trong bếp.
Ngụy Căn Sinh xua tay:
"Không nhìn nữa, nhìn bà ấy bao nhiêu năm thế đủ phiền rồi."
Cuối cùng ông cũng không tới xem.
Tống Nguyệt Minh và Vệ Vân Khai vẫn chỉ đứng trong sân chứ không lại gần. Đoàn đưa ma đi tới nghĩa địa, quan tài được hạ xuống lỗ huyệt đã đào sẵn, tiếng pháo nổ vang xa, ngôi mộ cũng cao dần.
Lễ tang tới đây là kết thúc.
Cả hai người đều không định nán lại, đang tính lái xe về, nhưng lúc đi lấy xe thì Hà Ninh Ninh chạy tới đưa cho Tống Nguyệt Minh một cái phong bì, bên trong là số tiền con bé kiếm được nhờ làm thêm ngoài giờ học.
"Mợ không cần đâu, cháu cứ giữ lấy, nếu không muốn giữ thì quyên góp cho những đứa trẻ không được đến trường ấy."
Hà Ninh Ninh nghe xong gật đầu rồi cũng không nói thêm gì nữa mà quay người đi luôn.
Hai người bà con cùng quê chào ra về rồi lên xe, Tống Nguyệt Minh hất cằm ý bảo anh cúi đầu:
"Đồng hồ Trương Khang đeo cùng hiệu với anh đấy."
Của Vệ Vân Khai là kiểu cao cấp đắt tiền, còn của Trương Khang là kiểu rẻ tiền, một chức quan nhỏ ở huyện như Trương Khang đâu thể đeo nổi.
Vệ Vân Khai lạnh nhạt đáp lại:
"Đi xe không phanh thì sớm muộn gì cũng có ngày xui xẻo."
Xe chạy trên con đường bằng phẳng trơn tru, đã không
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền