Chương 830 -
Hôm nay là sinh nhật Tống Nguyệt Minh, cũng là tết Trung thu. Vệ Chân là một cô bé lanh lợi, không quên gọi điện thoại cho Hoàng Chi Tử.
"Bà ngoại, hôm nay là tết Trung thu, bà phải ăn bánh trung thu nha!"
Hoàng Chi Tử vui đến nỗi cười nhe răng híp mắt:
"Ngoan quá, cháu cũng ăn nhiều bánh trung thu nha, muốn ăn gì thì kêu mẹ cháu mua cho cháu!"
"Bà ngoại, hôm nay là sinh nhật mẹ, cháu gọi điện thoại cho bà ngoại cảm ơn bà ngoại đã sinh ra mẹ, bà ngoại vất vả rồi!"
Há, một câu làm cho Hoàng Chi Tử cảm động không nói nên lời, lau nước mắt chỉ mong sao Vệ Chân ở trước mắt để bà ôm lấy cục cưng của bà, nhưng thiên ngôn vạn ngữ qua điện thoại chỉ hóa thành một câu:
"Được, Chân Chân ngoan lắm, nay bà làm đồ ăn ngon cho cả nhà, các cháu cũng ăn cơm thật ngon nhé!"
Vệ Chân ngọt ngào nói:
"Cháu biết rồi, bà ngoại."
Tống Nguyệt Minh ôm Vệ Chân nghe điện thoại, nói chuyện với Hoàng Chi Tử một lát, ngắt điện thoại xong thì hung hăng hôn hai má của Vệ Chân.
"Áo bông nhỏ của nhà chúng ta thật hiểu chuyện!"
Vệ Chân ngẩng đầu đón nhận ánh mắt cực kỳ hâm mộ của các anh, hừ, đây cũng là sự khác biệt giữa nam và nữ, mình còn không tin không tìm được thể diện ở chỗ khác! Cặp song sinh chỉ có nước bội phục, bọn họ không chu đáo được đến mức này.
Sau khi sửa soạn xong xuôi, Tống Nguyệt Minh thay quần áo mới và trang sức mới rồi xuống lầu, nghênh đón tràng vỗ tay nhiệt liệt của bốn người dưới lầu.
Vệ Minh và Vệ Việt cùng nhau ồn ào:
"Cha, mẹ con có phải người xinh đẹp nhất không!"
Vệ Vân Khai chắp hai tay sau lưng, gật đầu nói: "Phải."
Anh đưa tay từ sau lưng ra, cầm bó hoa hồng đỏ đang giấu đưa đến trước mặt Tống Nguyệt Minh, hoa hồng đỏ tươi còn vương những giọt sương li ti, tươi mới ướt át.
"Cảm ơn ông xã."
Tống Nguyệt Minh ôm hoa hồng trong lòng vui vẻ đắc ý, cô cũng là được bốn người này hết lòng cưng chiều.
Cả nhà ra ngoài vui chơi cả nửa ngày để mừng sinh nhật Tống Nguyệt Minh. Buổi tối về nhà ngắm trăng ăn nho ăn lựu, bình thường đơn giản mà náo nhiệt, cũng có hàng xóm nhà đối diện, hai cha con Tần Lâm sang góp vui, vui chơi trò chuyện tặng bánh trung thu.
Ngày tết này coi như đã trôi qua.
Buổi tối trước khi ngủ, Tống Nguyệt Minh lấy những món quà đã nhận ra tỉ mỉ sắp xếp, nghiêm túc giống như lần đầu tiên nhận được món quà quý giá như vậy.
Vệ Vân Khai nằm nghiêng trên giường chờ cả buổi cũng chỉ thấy cô loay hoay với mấy món quà nhỏ, thở dài xa xăm nói:
"Nguyệt Minh, quà anh tặng có phải quá đơn giản hay không?"
"Đâu có đâu, năm nào cũng phải ăn sinh nhật, anh còn muốn tặng nhiều đồ vật mới lạ, là thứ em đang cần thì đã rất vui vẻ rồi."
Tống Nguyệt Minh không quay đầu lại, nói.
Vệ Vân Khai nửa tin nửa ngờ:
"Có thật không?"
Tống Nguyệt Minh ừ một tiếng, cất đồ vào két sắt, tắt đèn lớn rồi ngồi lên giường, nằm xuống giống như mọi khi.
"Nguyệt Minh?"
Anh trở mình, Tống Nguyệt Minh vươn tay ngăn anh lại, tràn đầy lên án hỏi:
"Có phải anh thật sự đã quên chúng ta kết hôn bao nhiêu năm rồi không?"
Ba đứa đáp lại một tiếng, ánh mắt nhìn về phía cha tràn ngập sự đồng tình, vậy mà không nói ra được kết hôn bao nhiêu năm, mẹ nhất định sẽ tức giận. Vệ Vân Khai vừa tức giận vừa buồn cười, đuổi bọn họ ra ngoài. Nếu không phải Vệ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền