Chương 831 -
Ban đầu, bọn họ cho rằng giấc mơ này có lẽ là một điềm báo, Vệ Vân Khai phải chú ý sức khỏe, từ đầu năm đến bây giờ, ngay cả rượu Vệ Vân Khai cũng chưa từng uống, nhưng bây giờ giấc mơ này, không có nội dung gì, cũng là đang ăn tết Trung thu.
"Ồ, đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì vậy?"
Chân trời hiện ra một vầng trăng sáng, Vệ Vân Khai trong giấc mơ ngẩng đầu nhìn thật lâu, gió thu thổi qua, anh mới giật mình hoàn hồn, quay người trở lại bên trong.
Đi ngang qua cửa ban công bằng kính, Vệ Vân Khai xuyên qua ánh mắt của "anh" thấy được dáng vẻ của "anh", giống y như đúc với dáng vẻ của mình, chỉ là hình như...
"Già hơn anh một chút?"
Vệ Vân Khai không quá đồng ý với chữ già này, nghiêm túc nhấn mạnh:
"Là trưởng thành hơn một chút, chắc là bộ dáng lớn hơn anh khoảng bảy tám tuổi."
Tống Nguyệt Minh nhẩm tính số tuổi, thì chính là có hơi già rồi mà.
"Anh chỉ mơ thấy nhiêu đây? Không có em à?"
Vệ Vân Khai bỗng dưng chột dạ:
"... Không có."
Tống Nguyệt Minh ngẩng đầu, ánh mắt nhìn thẳng về phía Vệ Vân Khai, trong lòng bỗng nhiên nhảy ra một ý nghĩ lạ lùng: Nếu bọn họ không kết hôn, Vệ Vân Khai quả thật phải sống cuộc sống cô độc một thân một mình như thế này.
Những con chữ mà cô đọc được chỉ thể hiện một mặt, Vệ Vân Khai là bàn tay vàng trong sự nghiệp thành công của Dương Mẫn, là vai phụ làm nền cho Dương Mẫn, sau khi thoát ra khỏi những con chữ, anh có cuộc sống của bản thân mình, Vệ Vân Khai như thế sẽ là dáng vẻ gì?
Chắc chắn sẽ không ăn tết Trung thu với người nhà họ Ngụy, bận xong công việc, về đến nhà sẽ là cảnh tượng gì?
"Vân Khai, anh sẽ không trải qua cuộc sống như vậy."
Suy cho cùng là không giống nhau, bởi vì anh là "anh", Tống Nguyệt Minh có đồng tình, nhưng rất khó có cảm xúc khác, đó là cuộc đời của một người khác, huống chi chỉ là mơ thấy trong giấc mơ thôi.
Vệ Vân Khai bị thuyết phục, trong mơ và thực tế không giống nhau, anh quý trọng tất cả những gì có được ở hiện tại, sẽ không biến thành một người cô độc, sẽ không giống như người ở trong giấc mơ kia.
"Được, anh tin lời em nói."
Tống Nguyệt Minh thấy anh không còn nhíu mày nữa cũng an tâm, âm thầm nghĩ giấc mơ này rốt cuộc là do cái gì gây ra.
Bị bệnh? Tết Trung thu?
Vẫn là chờ giấc mơ lần sau để xem thử xem có tình hình gì mới không vậy.
Hôm nay ngày mười sáu, cặp song sinh phải lên đường về Thủ đô, đặt vé máy bay bay vào buổi trưa, mà Tần Lâm và Vệ Vân Khai phải tới Thủ đô công tác, hai người ngồi khoang thương gia, cặp song sinh ngồi khoang phổ thông, vừa hay có thể xuất phát cùng nhau.
Tần Lâm xem xét cậu trai cao xấp xỉ mình, không nhịn được xoa tay:
"Lão Vệ, cậu nói hai chúng ta dứt khoát kết thông gia cho con trai con gái, lúc con gái tôi mới sinh ra đã từng nói, thế nào?"
Phản ứng đầu tiên của Vệ Vân Khai là:
"Sao cậu bỗng nhiên nghĩ đến cái này, Quyên Quyên mới lên lớp 11, cậu có biết nó thích người như thế nào không?"
"Cho một đứa trong cặp song sinh nhà các cậu thành đôi với nó đi, con bé thích chơi cùng với Tả Tả, Hữu Hữu hơi nghịch ngợm, nếu Tả Tả và Quyên Quyên kết hôn, của cải của tôi tương lai đều là của hai đứa nó, chẳng khác nào làm việc không công cho cậu cả đời mà còn lỗ thêm đứa con
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền