ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 80: Tiểu Kiều Thê

Chương 832. Chương 832

Chương 832 -

Cuối năm cặp song sinh được nghỉ đông, nhà mới của bọn họ đã trang hoàng xong, chuẩn bị chuyển ra khỏi nhà cũ. Căn nhà này bọn họ đã ở hơn mười năm, chợt chuyển đi quả thật luyến tiếc, nhưng nhà đã cũ lắm rồi, một hai năm nữa sẽ phá bỏ và di dời, chuyển ra ngoài trước cũng tốt. Đồ đạc mà bọn họ cần thu dọn rất nhiều, Tống Nguyệt Minh ở nhà nghỉ ngơi, thuận tiện chỉ huy việc chuyển nhà.

"Đồ đạc của hai đứa thì hai đứa tự mình thu dọn sơ qua, đến lúc đó dễ bề tìm ra, thùng giấy đều để ở bên ngoài, bỏ gì vào bên trong thì con phải làm dấu hiệu, đến lúc đó dễ tìm ra."

Cặp song sinh đều đã cao lớn như vậy, làm chút việc đối với bọn họ mà nói không thành vấn đề, nhất là đã trải qua sự rèn luyện cuộc sống độc lập trong một học kỳ, ngay cả quần áo cũng có thể xếp ngay ngắn gọn gàng.

Tống Nguyệt Minh nhìn được một lát đã không nhịn được khen:

"Giỏi lắm giỏi lắm, có tiến bộ, về sau cũng không cần lo lắng đến ký túc xá của các con sẽ thấy hình ảnh đồ trong tủ của các con lộn xộn lung tung."

Nét đắc ý trên mặt Vệ Việt khá quen mắt:

"Mẹ, xem mẹ nói kìa, con là do mẹ sinh, nếu cái gì cũng rối tinh rối mù, làm sao xứng làm con của Tống Nguyệt Minh?!"

"Xía, học ai đấy hả?"

"He he he, tự nghĩ ra đó!"

Vệ Chân ở trên lầu thu dọn mệt mỏi vừa đi xuống đã thấy các anh tay chân lanh lẹ, không nhịn được nói:

"Anh, các anh có thể giúp em xếp quần áo một lát hay không?"

Đến khách sạn để ngủ lại, lúc Vệ Vân Khai gọi điện thoại cho Tống Nguyệt Minh đã kể lại một chuyện xảy ra trước đó.

"Anh cũng hỏi cậu ta như vậy, cậu ta trái lại rất yên tâm về chúng ta."

Vệ Vân Khai nói.

Trong lúc nhất thời hai người cũng không biết được bạn bè tín nhiệm như vậy là tốt hay xấu.

"Cậu cố gắng sống lâu chút đi, giống như Chân Chân nhà tôi, giao cho ai tôi cũng không yên tâm, vẫn phải tận mắt mình nhìn thấy, nếu giữa bọn nhỏ có duyên phận, không ngăn cản là được rồi."

Tần Lâm nói với Vệ Vân Khai.

"Hừ, không sợ con bé tìm một kẻ nghèo khổ?"

Vệ Vân Khai đáp.

Vệ Vân Khai không chút nghĩ ngợi nói:

"Khó mà làm được."

"Đây chẳng phải đúng rồi sao, tôi chính là sợ Quyên Quyên nhà tôi sau này bị một thằng ranh con làm mờ mắt, một lòng một dạ muốn gả cho thằng đó, thế này thì hỏng mất."

Hai người cha già không hẹn mà cùng thở dài, đồng thời nhận thức rõ ràng, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, bọn họ nghĩ nhiều hơn nữa cũng vô dụng, người ta không nhất định sẽ làm theo cách nghĩ của bọn họ.

Tống Nguyệt Minh dở khóc dở cười:

"Trong đầu Tần Lâm suy nghĩ cái gì vậy, lúc này cậu ta thật sự không luyến tiếc Quyên Quyên sao? Còn thoáng cái đưa ra cám dỗ lớn như vậy, không sợ người ta nổi ý đồ xấu à?"

Tần Lâm chỉ đành tạm thời buông tha ý nghĩ tìm con rể cho con gái, còn nhỏ mà, cứ nhìn xem trong ba bốn năm ở trường học Vệ Minh có đa tình hay không.

Lúc xuống máy bay, Vệ Minh luôn cảm thấy ánh mắt Tần Lâm nhìn mình rất kì quái, cậu nhóc không phải người bị động, hỏi thẳng:

"Chú, làm sao vậy?"

Tần Lâm lắc đầu, rất không có hình tượng mà khoác vai Vệ Minh đi về phía trước, thuận tiện tìm hiểu tình hình trong trường học của cậu nhóc.

"Hai đứa bọn cháu hồi cấp ba đã trêu hoa ghẹo nguyệt, bây

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip