Chương 842 -
Ông nằm viện được hai tuần thì bác sĩ báo tin:
"Bệnh nhân đã hồi phục khá tốt, có thể xuất viện được rồi."
Viện điều dưỡng đã tìm sẵn, chỉ là Ngụy Căn Sinh đã khôi phục thần trí không muốn ở trong viện điều dưỡng, vừa mới thanh tỉnh được một chút ông đã run run ngón tay chỉ hướng nhà mình.
Ngụy Xuân Hoa thấy vậy thì không đành lòng, hỏi thử:
"Anh, hay là đưa cha chúng ta về nhà đi?"
Thật ra cô ấy cũng không muốn để Ngụy Căn Sinh về nhà, mặc dù Ngụy Ái Quốc và Ngụy Ái Quân cũng hiếu thảo nhưng vợ của hai người họ thì lại chẳng phải dạng vừa, lỡ như về nhà chăm sóc không tốt lại còn bị chọc tức thì chưa chắc đã may mắn như bây giờ.
Vệ Vân Khai đi lên:
"Cha nuôi, bệnh của cha đã khá hơn nhiều rồi, chúng ta ở viện điều dưỡng thì có thể yên tâm điều trị, chờ khỏe hơn nữa thì lại về nhà sau có được không ạ?"
Ngụy Căn Sinh trợn mắt nhìn anh chằm chằm, ánh mắt xen lẫn sự áy náy và van xin.
Tống Nguyệt Minh thở dài trong bụng, khẽ lên tiếng đề nghị:
"Vậy để điều dưỡng đi cùng đi."
Bây giờ vẫn đang là thời gian tĩnh dưỡng nên cẩn thận một chút thì hơn, lỡ như người nhà họ Ngụy không đáng để trông cậy, có gì sơ sót với Ngụy Căn Sinh thì có hối hận cũng không kịp nữa.
Mọi chuyện tạm thời quyết định như vậy, Ngụy Căn Sinh ở lại bệnh viện tĩnh dưỡng, Vệ Vân Khai nhờ người tìm dịch vụ chăm sóc chuyên nghiệp, vợ chồng họ không có thời gian tới nên chỉ có điều dưỡng phối hợp với Ngụy Xuân Hoa và mấy người con khác chăm sóc chu đáo cho Ngụy Căn Sinh.
Trong lúc mọi người đang bàn tính chuyện tương lai của Ngụy Căn Sinh, hai anh nhà họ Ngụy không nói gì, còn về phần Ngụy Xuân Cần vẫn chưa tới nơi thì cứ thiểu số nghe đa số.
Tề Thụ Vân khẽ lẩm bẩm:
"Thế thì phải ở lại bệnh viện bao lâu chứ?"
Mắc phải căn bệnh vừa tốn tiền lại vừa phải có người trông nom, còn chẳng bằng Vương Bảo Trân nổi giận một trận xong chết gọn luôn.
Mã Phượng Lệ ngậm miệng không nói lời nào, dù sao bao nhiêu năm như thế rồi đều có Tề Thụ Vân nói hết tiếng lòng của chị ấy, chị ấy cũng đỡ phải mang tiếng người xấu.
Ngụy Xuân Hoa nhịn không nổi cái thái độ này của Tề Thụ Vân nên điên tiết lên nói:
"Chị dâu cả, chị đừng có lắm chuyện, cha mắc bệnh gì cũng không tới lượt chị lo! Chị không biết nói chuyện thì đi ra ngoài luôn đi!"
Ngụy Xuân Hoa là một trong số hai người có tiền đồ của nhà họ Ngụy, hơn nữa còn là tự dựa vào sức mình nên bình thường Tề Thụ Vân đều không dám đắc tội, thế mà bây giờ lại muốn cãi cho bằng được cái lý của mình.
"Cô nói nghe đơn giản lắm, nếu cứ ở lại trong này mãi bắt một mình thằng ba bỏ tiền thì tốn biết bao nhiêu tiền chứ, còn chẳng bằng khá khá hơn chút thì đưa về nhà, Ái Quốc với Ái Quân còn có thể chăm sóc thêm đôi chút!"
Tưởng là Tề Thụ Vân muốn chăm sóc Ngụy Căn Sinh tới nơi tới chốn sao?
Tống Nguyệt Minh lạnh lùng lên tiếng:
"Tề Thụ Vân, chị nói thế chẳng phải là muốn hai bọn em gánh hết tiền thuốc thang để các anh các chị không phải tốn một xu một cắc nào sao? Em chẳng cần chị phải phí công phí sức nghĩ cho em thế đâu."
Tề Thụ Vân tái mặt, chị ấy vốn có ý này, để nhà thằng ba lên tiếng cam đoan gánh hết tiền thuốc men chạy chữa, tốt nhất là sau khi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền