ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thập Niên 80: Tiểu Kiều Thê

Chương 843. Chương 843

Chương 843 -

Vì xảy ra chuyện này nên Tống Nguyệt Minh cũng chẳng còn tâm trạng nào mà nghĩ tới chuyện đi chơi nữa. Năm ngoái Vương Bảo Trân ra đi đột ngột, khi đó đã một thời gian dài cô không gặp bà ấy nên tới bây giờ vẫn còn cảm giác như thể bà ấy vẫn còn đang ở quê, chẳng qua là không gặp nhau mà thôi, cho nên cũng gần như không có cảm giác đau lòng. Cái chết của Vương Bảo Trân cũng coi như là thỏa mãn nguyện vọng, có lẽ lúc đó bà ấy cũng cảm giác được là cuộc sống không có gì đáng để mong đợi nữa nên buông bỏ hết và ra đi nhẹ nhõm không hề đau đớn.

Nhưng chuyện của Ngụy Căn Sinh thì không thể làm qua loa như thế được, họ vẫn còn khá kính trọng ông.

"Vậy thì về nhà đi."

Ngụy Ái Quốc lên tiếng quyết định.

Ngụy Căn Sinh ngập ngừng chớp chớp mắt, nắm chặt tay Vệ Vân Khai.

Hiện đang là thời điểm nắng nóng nhất mùa hè nên Tống Nguyệt Minh nhắc nhở Vệ Vân Khai mua một cái điều hòa lắp trong phòng Ngụy Căn Sinh kẻo ông bị nóng quá chịu không nổi, trong huyện có cửa hàng bán điều hòa cũng đi kèm dịch vụ lắp đặt nên chuyện này nhanh chóng xử lý xong xuôi. Điều dưỡng không đồng ý tới nông thôn nhưng Tống Nguyệt Minh vừa bảo trả lương gấp đôi thì đã đồng ý ngay, đảm bảo sẽ chăm sóc ông cụ thật tốt.

Tới buổi sáng của năm sáu ngày sau đó, một cuộc điện thoại gọi đến khiến cả hai người đều bừng tỉnh.

Ngụy Xuân Hoa cắn răng nói:

"Anh ba, cha chúng ta sắp không qua nổi rồi, anh chị về gặp một chút đi ạ."

Hai anh em sinh đôi vừa mới được nghỉ hè về nhà, Vệ Vân Khai lên tầng gọi hai đứa dậy rửa ráy chuẩn bị còn Tống Nguyệt Minh đi giục Vệ Chân dậy.

Năm người vội vàng lên xe, mua bánh bao với sữa tươi ở cửa khu nhà làm bữa sáng. Vệ Vân Khai lái xe vừa vững vừa nhanh, cả ba đứa trẻ đều đã lớn, chuyện năm đó cũng không giấu được chúng, ba đứa biết là đi thăm ai nên dọc đường cũng không than phiền oán trách gì.

Tới nhà họ Ngụy thì cả khoảng sân im phăng phắc, mấy người đang ngồi dưới tàng cây đều tò mò nhìn họ.

Trong phòng Ngụy Căn Sinh rất sạch sẽ, điều hòa vẫn không ngừng thổi gió, Ngụy Căn Sinh đắp một tấm chăn mỏng lim dim mắt, Ngụy Xuân Hoa khe khẽ nhắc nhở:

"Cha, anh ba và chị dâu tới rồi ạ."

Ngụy Căn Sinh nghe vậy thì mở mắt ra, vui mừng mỉm cười, dường như rất mừng vì tới giây phút cuối cùng Vệ Vân Khai đã về thăm ông.

"Cha nuôi, bọn con tới rồi ạ."

Ba đứa trẻ lần lượt gọi ông nội.

Nụ cười trên môi Ngụy Căn Sinh càng rõ ràng hơn, sắc mặt ông trông cũng khá hơn nhiều, sau đó ông nhìn chằm chằm Vệ Vân Khai.

Vệ Vân Khai nắm tay ông, thấp giọng nói:

"Cha nuôi, cha yên tâm đi ạ, con chưa từng giận cha, cha cũng có cái khó của cha."

Ngụy Căn Sinh nhấp nhấp môi nhưng rồi vẫn không nói nên lời, sau đó lại nghiêng đầu nhìn những người khác trong phòng, nhìn tới nhìn lui không hề dừng lại.

Ngụy Xuân Linh và Trương Khang đều không ở đây, Ngụy Ái Quốc đi tới nắm tay Ngụy Căn Sinh, đau xót nói:

"Cha, cha đi rồi thì cả nhà chúng ta biết phải làm sao đây?"

Vệ Vân Khai rời khỏi giường, đi tới đứng ở bên kia như những người khác, nhắm miệng yên lặng mặc kệ ánh nhìn soi mói của những người khác.

Ngụy Căn Sinh vẫn đang mong đợi có người tới thăm ông ấy nhưng quay qua quay lại một vòng vẫn không thấy

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip