Chương 844 -
Tinh thần Ngụy Căn Sinh càng lúc càng kém, tới những giây phút cuối cùng của cuộc đời, ánh mắt ông ấy bịn rịn lướt qua mỗi người con người cháu, hai chiếc huân chương ông từng đạt được đều đặt ở đầu giường, trong tay ông còn cầm một chiếc.
Đến lúc này rồi Ngụy Ái Quốc cũng không dám giả vờ đáng thương để ép Vệ Vân Khai hứa hẹn cam kết điều gì trước khi Ngụy Căn Sinh mất nữa, chỉ nín thở yên lặng chờ đợi phản ứng của Ngụy Căn Sinh.
"Đừng có nói nữa!"
Ngụy Căn Sinh yếu ớt thốt lên.
Thế nhưng chỉ còn lại tiếng thở dốc thều thào, chẳng mấy chốc hơi thở cũng yếu dần, lồng ngực dần dần không còn phập phồng lên xuống nữa.
Ngụy Ái Quốc thò tay kiểm tra trước mũi ông ấy, thét lên một tiếng, nhào lên người Ngụy Căn Sinh: "Cha ơi..."
Tiếng khóc tràn ngập trong căn nhà cũ, trong đó tiếng khóc của Tề Thụ Vân và Mã Phượng Lệ là vang nhất, người nào người nấy gào cha ơi, chẳng mấy chốc tang sự của nhà họ Ngụy đã lan truyền khắp.
Sau đó, khóc lóc một hồi xong, những người còn lại cũng đi ra sân ngồi nghẹn ngào, chỉ chừa hai người con trai của Ngụy Căn Sinh ở lại trong phòng thay đồ cho ông cụ.
Cùng lúc ấy, Tống Nguyệt Minh nắm vai tiện thể che cả đôi mắt Vệ Chân kéo con bé đi ra ngoài, vừa rồi hai người đứng ở phía sau, cô cũng không để cho Vệ Chân nhìn rõ được cái gì, thế nhưng dù vậy cô vẫn thấy hơi sợ, kéo chặt tay con bé.
Điều dưỡng tới từ chức với Tống Nguyệt Minh, chị ta cũng cảm thấy mình xui thật, công việc với lương gấp đôi mới làm được mấy ngày thì bệnh nhân mất, người không biết lại tưởng là chị ta ngược đãi ông cụ.
"Cô em à, tôi phải nói rõ với cô luôn, từ sáng sớm hôm qua ông cụ dậy là đã bắt đầu không ổn rồi, nhưng mà khi đó con gái thứ hai với con rể của ông ấy tới đuổi tôi ra ngoài, không biết là nói cái gì mà buổi sáng bắt đầu bị sốt, bác sĩ trong thôn tới kiểm tra, cả tiêm cả truyền thuốc rồi, sáng nay lại tới kiểm tra thì bảo là không được bao lâu nữa, chứ tôi là tôi không có làm gì đâu đấy."
Nếu thật sự là do điều dưỡng làm việc thiếu trách nhiệm thì người nhà họ Ngụy đã làm ầm lên lâu rồi.
Tống Nguyệt Minh và Vệ Vân Khai đều đứng nghe, trả tiền luôn tại chỗ cho điều dưỡng, điều dưỡng đã thu dọn sẵn đồ đạc nên lấy được tiền rồi thì nhanh chóng đi luôn.
Lúc Ngụy Xuân Hoa gọi điện kêu họ tới cũng không nhắc tới chuyện sao bệnh tình Ngụy Căn Sinh lại đột nhiên chuyển nặng, rõ ràng lúc xuất viện vẫn đang yên ổn, đáng lẽ không thể nào yếu đi nhanh thế được.
Căn bệnh huyết khối tĩnh mạch não của Ngụy Căn Sinh là do nhiều năm tích tụ tạo thành nhưng bệnh tình cũng không nghiêm trọng lắm, bình thường có điều dưỡng chăm sóc, cũng không có ai ngược đãi ông ấy, huống hồ vừa rồi y tá còn cố ý nhắc tới Ngụy Xuân Linh và Trương Khang, chắc chắn là ông ấy bị chuyện gì kích thích.
Tống Nguyệt Minh cố ý hạ giọng nói:
"Chắc hẳn Trương Khang xảy ra chuyện gì rồi."
Vệ Vân Khai im lặng gật đầu.
Huyện nhỏ nơi Ngụy Xuân Linh ở không xa thôn Ngụy Thủy lắm, sau khi ông cụ qua đời, Ngụy Cường lái xe ba bánh tới đón cô ấy, lúc cô ấy về đến nơi thì khóc tới nỗi thở không ra hơi.
Tống Nguyệt Minh thấy cô ấy khóc cứ như thể trong nhà mất hết không còn gì, đau lòng thảm thiết.
"Chị dâu, em phải
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền