Chương 850 -
Vệ Vân Khai yên lặng quan sát Tống Nguyệt Minh, hôm đó cô chỉ hỏi qua một lần rồi thôi không hỏi lại nữa nên trong lòng anh thấy lạ lạ. Tống Nguyệt Minh không ngốc nên cũng nhanh chóng cảm giác được anh đang để ý mình, bị phát hiện thì lại giả bộ như không có chuyện gì, hỏi thẳng luôn:
"Anh nhìn em làm gì thế?"
"Không có gì, anh chỉ định hỏi em xem tết này chúng ta có đi chơi một chuyến không?"
"Em thấy được đấy, Chân Chân học hành căng thẳng quá, tết để con bé được thả lỏng một thời gian cũng tốt. Anh có lựa chọn nào không?"
"Hay là đi miền nam? Nếu ra nước ngoài thì tốn nhiều thời gian quá mà cũng chơi không bõ, ở trong nước sẽ cảm thấy tự do thoải mái hơn."
Tống Nguyệt Minh không có ý kiến, chuyện gì mà anh đã lo lòng thì đều sẽ làm đến nơi đến chốn, thế nên cô vui vẻ buông tay để anh lo liệu:
"Tốt nhất là chúng ta nên thuê một căn biệt thự, anh thấy sao?"
"Được, hay là mua luôn một căn?"
"Ừ... thế cũng được."
Dù sao họ cũng đã có đất có nhà ở nhiều nơi, bây giờ mua thêm một căn nữa ở Hải Nam coi như đầu tư nghỉ dưỡng cũng rất ổn.
Họ vừa nói muốn mua biệt thự xong thì chẳng mấy chốc đã nhận được tài liệu về những căn biệt thự đã trang bị đầy đủ để tham khảo lựa chọn, Tống Nguyệt Minh chọn một căn biệt thự được trang hoàng theo phong cách mà cô thích nhất, sang tên xong thì chỉ mỗi việc xách đồ vào ở.
"Có đưa cha mẹ đi cùng không?"
Người đang được nhắc đến là Hoàng Chi Tử và Tống Vệ Quốc.
Vệ Vân Khai rất tôn trọng hai ông bà, anh cũng xử lý chu đáo mọi chuyện của hai nhà, hơn nữa người nhà họ Tống cũng không phải kiểu được voi đòi tiên nên anh cũng bằng lòng chăm sóc họ.
Tống Nguyệt Minh gọi điện thoại về, nào ngờ Hoàng Chi Tử lại vui vẻ nói với cô rằng:
"Hai đứa nó muốn đưa mẹ với cha con tới thủ đô một chuyến, cả đời này cha mẹ còn chưa được đi đâu nên muốn tới Bắc Kinh ngắm nghía xem."
Tống Nguyệt Minh cảm thấy rất bất đắc dĩ:
"Lúc con bảo mẹ tới thủ đô thì mẹ không muốn đi, sao anh cả với anh ba bảo mẹ đi thì mẹ lại đi thế? Mọi người đã tìm được chỗ ở tốt tốt chưa ạ?"
"Ở khách sạn! Mẹ còn chưa được ở khách sạn bao giờ đâu!"
Mặc dù con rể hiếu thảo nhưng Hoàng Chi Tử cũng ít khi cậy vai cậy vế mà đòi hỏi nọ kia để khỏi phải liên lụy tới con gái, bà vẫn giữ lối suy nghĩ xưa cũ là tiêu tiền của con trai vẫn đảm bảo hơn.
"Thế cũng được ạ, mẹ đi cho biết đi ạ, nếu như có gì bất tiện thì cứ nói với con, ở đó con có phòng trống."
"Biết rồi biết rồi!"
Giọng điệu của Hoàng Chi Tử ngập tràn tâm trạng vui mừng, Tống Nguyệt Minh cũng không khỏi bật cười, thôi thì cha mẹ vui vẻ thoải mái là được.
Sau đó, cả gia đình năm người cùng bay tới miền nam tận hưởng kỳ nghỉ rồi lại tới Xuân Thành nơi bốn mùa đều là ngày xuân, tới hôm giao thừa thì đặt một bữa thịnh soạn ở khách sạn, sau đó còn cất công đi tìm một đĩa sủi cảo.
Sáng ngày mồng một Tống Nguyệt Minh đột nhiên nhớ tới một chuyện:
"Dạo này anh có mơ thấy anh nữa không?"
"Có, anh mới vừa tỉnh lại sau cơn mơ đây."
Vẫn là những đoạn đứt quãng, phần lớn thời gian trong giấc mơ kia Vệ Vân Khai đều cô đơn lẻ bóng và sẽ đứng trước ô cửa sổ sát đất nhà mình vào
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền