Chương 851 -
Ngay ngày đầu tiên của năm mới, Tống Nguyệt Minh đã nhắc tới đề tài huyền học.
"Vân Khai, anh... có tin rằng con người có kiếp trước kiếp sau không?"
Lần đầu tiên Vệ Vân Khai nói chuyện với thái độ do dự như thế.
"Không tin cho lắm."
"Tại sao?"
"Nếu như anh uống canh Mạnh Bà rồi đầu thai thì những gì anh trải qua ở kiếp sau sẽ không còn giống bây giờ nữa, không có ý thức thống nhất thì liệu đó có phải là anh hay không cũng không còn quan trọng nữa."
Thật ra thì bản thân Tống Nguyệt Minh cũng có cách nghĩ tương tự, vận mệnh bí ẩn và khó hiểu, thuyết về kiếp trước kiếp sau cũng mơ hồ bất định, chi bằng cứ trân trọng hiện tại và sống cho thật tốt, nếu như lại bắt đầu một cuộc đời mới mà mất đi toàn bộ ký ức và quá khứ thì cô không biết đó có còn là cô nữa không.
Thế nhưng Vệ Vân Khai lại nhanh chóng nói tiếp:
"Người trong mơ kia và anh hình như là cùng một người, nhưng mà may rằng chuyện trong mơ không phải là thật."
"Rồi sao nào..."
Vệ Vân Khai đưa ra kết luận:
"Dù đó có là chuyện của kiếp trước thì cũng đã trôi qua rồi, bây giờ em đã là vợ anh, chúng ta còn có ba đứa con, cứ nghĩ ngợi về giấc mơ này thì cũng chẳng ích gì. Bây giờ còn sớm, chúng ta đi tắm một tí cho tỉnh táo đã."
Tống Nguyệt Minh còn chưa kịp phản đối thì đã bị anh bế ngang người, cô chỉ có thể vòng tay ôm chặt lấy cổ anh và để cho anh chậm rãi đánh thức cảm xúc mãnh liệt trong cơ thể rồi cùng anh làm một bài vận động buổi sáng nước nôi tung tóe. Đang được nghỉ mà, cứ nhàn nhã thoải mái thôi.
Trong lòng Tống Nguyệt Minh thấy là lạ, cô cứ cho rằng Vệ Vân Khai đề nghị tới đây nghỉ phép thì sẽ làm chuyện khác nữa nhưng không ngờ rằng cả quá trình không hề có chuyện gì, cô vốn hơi mong chờ rồi cuối cùng lại mừng hụt. Nhưng mà đầu năm cô còn bận rộn nhiều việc nên chẳng mấy chốc đã quên béng chuyện này.
Sau kỳ nghỉ Tết, Vệ Chân học lớp mười hai nên mồng bảy là đã phải đi học trở lại, mọi người đều phối hợp với thời gian của cô bé, chơi đủ rồi thì cùng nhau lên đường về nhà.
Kế tiếp, lại thêm Vệ Chân bước vào khoảng thời gian một trăm ngày đếm ngược chạy nước rút nên cô lo liệu công việc xong xuôi thì lại quay sang lo lắng xem con gái có thể thi đậu trường nào.
"Chân Chân, con muốn học ở đâu? Muốn học ngành gì?"
"... Con còn chưa nghĩ xong."
Vệ Chân hơi buồn phiền vì thành tích học tập của cô bé chỉ có thể đảm bảo ổn định ở top 5 trong lớp chứ không thể nào luôn tranh giành vị trí thứ nhất như hai ông anh trai, hiện giờ cô bé dồn gần hết sức lực vào việc học nên hoàn toàn chẳng có thời gian để suy xét xem sẽ học trường nào hay là chọn ngành gì.
Tống Nguyệt Minh xoa đầu cô bé:
"Chân Chân, con chớ có áp lực, mẹ và cha con đều ủng hộ lựa chọn của con."
Vệ Chân đảo mắt:
"Thật ra con thấy hơi áp lực."
"Vậy cuối tuần chúng ta nghỉ ngơi vài ngày, vừa khéo đang là mùa xuân, chúng ta đi chơi một chuyến?"
"Không cần đâu ạ, con bớt thời gian nói chuyện với hai anh, hỏi xem khi đó hai anh ấy làm thế nào thì có lẽ sẽ biết thôi ạ."
Tống Nguyệt Minh nhìn con gái với vẻ nghi hoặc, chẳng lẽ hội chứng ỷ lại anh trai của con bé phát tác gián đoạn?
"Chuyện này dễ thôi mà, con gọi điện
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền