Chương 852 -
Tống Nguyệt Minh vừa từ phòng đọc sách đi ra, thấy Vệ Chân cười trông rất kỳ quặc thì không thể không hỏi:
"Ba anh em nói chuyện gì thế? Nói chuyện học hành à? Sao mẹ thấy con cứ lén lén lút lút trông lạ thế nhỉ?"
"Không có gì đâu mẹ, tại anh hai cứ chê con học không giỏi đấy chứ."
Vệ Chân ngẩng cổ.
Vệ Việt hừ hừ đáp lại:
"Anh thấy em cũng chẳng thông minh cho lắm, nhớ là thi trường nào xêm xêm trường bọn anh đấy, nếu không thì anh cũng không có mặt mũi nào mà nói với người ta là anh có một cô em ngốc nghếch đâu."
Vệ Chân đáp trả:
"Anh hai, em sẽ mách mẹ là anh gây áp lực cho em, với cả anh mà lại hừ hừ nữa thì anh sẽ thành con lợn đấy!"
Vệ Việt ngượng ngùng cười:
"Anh à, anh đâu cần phải nói toạc ra thế chứ."
Vệ Việt chua xót trong lòng, đây là em gái bảo bối của cậu đấy, con bé sẵn lòng dẹp ông anh trai này sang một bên để có thể nói chuyện với bạn học và người anh khác cơ đấy!
Vệ Việt ôm ngực:
"Được rồi, anh cũng không tính toán với em, ai bảo anh dễ tính chứ. Em cũng đừng có lôi thôi dài dòng nữa, nói chuyện chính luôn đi, mấy hôm nay mẹ thế nào rồi? Không phát hiện ra đấy chứ?"
"Chắc là không đâu, bên phía mẹ vẫn như bình thường cả."
"Thế thì tốt, em phải cẩn thận một chút đấy, lúc chúng ta gọi điện thoại thì đừng để mẹ biết chúng ta nói chuyện gì."
Vệ Chân nói xong thì lập tức cúp điện thoại, nghĩ tới vẻ mặt bực tức của Vệ Việt ở đầu bên kia là lại thấy vui.
"Há? Con đừng để bụng, Vệ Việt trêu con thôi ấy chứ? Chờ nó về mẹ sẽ xử nó hộ con, Chân Chân à, con không cần phải áp lực đâu, chỉ cần con cố gắng hết sức thì cha mẹ và các anh sẽ không trách con đâu."
Vệ Chân cười híp mắt nhào vào ngực cô, vui vẻ nói:
"Mẹ, con biết là anh hai chỉ nói đùa thôi, mẹ ơi con yêu mẹ quá."
Tống Nguyệt Minh hơi ngây ra trước cái ôm đột ngột của cô bé, lên tiếng hỏi theo phản xạ tự nhiên:
"Chân Chân, có phải là con làm chuyện xấu gì rồi không? Cho nên mới hối lộ mẹ trước?"
"Mẹ à, con là con gái ruột của mẹ đấy, sao mẹ lại có thể nghi ngờ nhân phẩm của con chứ?"
Vệ Chân ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên ra vẻ tức giận lắm.
Nào ngờ đúng lúc này thì Vệ Vân Khai trở về, nhìn thấy hai mẹ con đang ôm nhau thì không khỏi cất tiếng hỏi:
"Chân Chân, có phải con mắc lỗi gì rồi không? Vừa rồi Vệ Việt mới gọi điện thoại cho cha nhờ cha chuyển lời cho con là nó sẽ về nhà xử lý con, con lại chọc tức anh con à?"
Vệ Chân bị vạch trần tại chỗ chỉ đành bĩu môi đáp:
"Cha, sao cha lại hạ bệ con thế chứ."
Biết vậy đã chẳng đồng ý giúp cha rồi.
Vệ Vân Khai nghe ra được ẩn ý của con gái nên vội vàng cười nói tiếp:
"Nhưng mà con không phải sợ, nếu Vệ Việt mà dám xử lý con thì cha sẽ đứng ra lo cho con."
"Cám ơn cha!"
Tống Nguyệt Minh thấy vậy thì cảm thấy khó hiểu:
"Cha con nhà anh đang chơi trò đoán đố gì thế?"
Hai cha con đều đồng thanh trả lời:
"Không có gì cả!"
Tống Nguyệt Minh hỏi không ra thì cũng không để bụng mà lại quan tâm tới một vấn đề khác:
"Hữu Hữu nói là nó sẽ về à? Bây giờ Chân Chân cũng đã thi đại học đâu, nó về làm gì thế?"
"Nhớ nhà thôi mà, hơn nữa cũng sắp tới sinh nhật của
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền