Trong mắt Lưu Tiểu Trụ toàn là nỗi buồn rầu, cậu ta quỳ ngồi trên đất, cũng không dám đứng dậy.
“Chị Từ, em nghe nói bà nội của anh Xuyên đã nhìn thấy lại được rồi. Mắt mẹ em cũng bị bệnh giống vậy, giờ gần như mù luôn rồi. Em nghe nói chị mua thuốc nhỏ mắt cho bà cụ, thế là em tới bệnh viện mua hết các loại thuốc nhỏ mắt về, nhưng chẳng có tác dụng gì cả. Mấy loại này là trước giờ em từng mua cho mẹ dùng.”
Hơn chục lọ thuốc nhỏ mắt đủ kiểu, có lọ đã dùng hết, có lọ vẫn còn phân nửa. Lưu Tiểu Trụ cúi đầu: “Lần trước là em sai, em không có bản lĩnh kiếm tiền, lại muốn chữa mắt cho mẹ. Khi Khương Hồng Vũ đưa em hai trăm tệ, em đã d.a.o động rồi. Giờ em thật sự biết sai rồi, sau này sẽ không dám làm mấy chuyện hại người nữa. Chị Từ, thuốc nhỏ mắt chị mua ở đâu, chị có thể nói cho em biết không?”
“Có nói cho cậu biết thì cậu cũng không mua nổi đâu.” Thuốc nhỏ mắt có pha linh tuyền, cậu ta biết mua ở đâu chứ? Khương Từ tức giận nói: “Cậu tưởng ai phạm sai lầm cũng may mắn như cậu, còn có cơ hội sửa sai à? Nếu hôm đó không phải anh Xuyên đúng lúc xuất hiện, tôi có khi đã g.i.ế.c cậu rồi, tôi mắc gì phải giúp cậu?”
Khương Từ quay người bước đi, Lưu Tiểu Trụ vội vàng nhào tới: “Chị Từ, em chỉ muốn xin cho mẹ em một lọ thuốc nhỏ mắt thôi. Sau này chị bảo em làm gì em cũng làm. Mẹ em khổ lắm, lúc nhặt được em, người nhà ai cũng bảo bà bỏ em đi, nhưng bà không chịu. Cả đời không lấy chồng, nuôi em khôn lớn. Một người tốt như vậy… không đáng phải bị mù.”
“Mẹ cậu bị mù mới nhặt phải đứa như cậu – chẳng nên thân tí nào.” Khương Từ giơ chân lên nhưng lại không đá nổi, tự dưng cảm thấy bực vì mình lại mềm lòng.
Lưu Tiểu Trụ thấy không bị đánh, liền vội vàng đuổi theo mấy bước: “Chị Từ, em cũng muốn tìm việc để sống cho đàng hoàng, nhưng nhà em bị xếp vào thành phần xấu, em không tìm được việc gì cả. Chị cho em một cơ hội đi, em nhất định sẽ sống tốt.”
“Được rồi được rồi, tôi biết rồi. Sau này nếu tôi mua được thuốc nhỏ mắt, tôi sẽ báo cho cậu.” Khương Từ không muốn cậu ta tiếp tục bám theo, cuối cùng vẫn quyết định dùng linh tuyền giúp mẹ cậu ta một lần. “Nhưng tôi không dám đảm bảo thuốc đó có tác dụng với mẹ cậu không đâu.”
“Cảm… cảm ơn chị.” Lưu Tiểu Trụ ngẩn ra, không ngờ Khương Từ lại thật sự đồng ý. Lúc đến đây, cậu ta vốn không dám hy vọng gì.
Khương Từ đã đi xa, Lưu Tiểu Trụ mới sực tỉnh lại, cậu ta giáng cho mình một cái bạt tai thật mạnh: “Lưu Tiểu Trụ, từ nay về sau đừng để bản thân mục nát như một vũng bùn nữa… Làm người cho đàng hoàng đi.”
Cung Lệ Bình vì sợ mất mặt nên không dám trực tiếp đến cầu xin Khương Từ, cô ta âm thầm quan sát suốt hơn một tháng. Đến khi thấy hai chân sau của chó nhỏ hoàn toàn hồi phục, mới tin là thuốc bắc do Cố Thanh Xuyên hái về thật sự có hiệu quả. Nghe nói con nhóc c.h.ế.t tiệt kia ngày nào cũng sắc thuốc mang đến cho Thôi Bình Châu, cô ta cũng muốn xin một ít cho con trai mình.
“Tiểu Khương, Tiểu Tôn, hôm qua tôi nhờ hai đứa tìm tài liệu kỷ niệm 40 năm của nhà máy, tìm được chưa?”
Cung Lệ Bình dựa nghiêng vào cửa phòng tư liệu tầng hai, trong lòng kinh ngạc không thôi. Hai cô nhóc này làm việc nhanh quá, giá
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền