**Chương 66: Ngã Ngựa (1)**
Phàn Kỳ đi vào phòng tắm rửa, tắm rửa xong mặc quần áo, mới phát hiện một chuyện, cô lại quên cầm áo ngực. Nhiều năm như vậy đã thành thói quen, lại mới chỉ cùng anh ở một ngày, sau đó anh liền đi công tác, cũng không có cơ hội đổi thói quen này.
Ôi! Phàn Kỳ lắc đầu:
"Ai kêu tôi là não cá vàng chứ?"
Cô tự vỗ vào đầu của mình, đều nói cổ dân là não cá vàng, chỉ có trí nhớ bảy giây, cô đúng như vậy.
Phàn Kỳ đẩy cửa, lộ ra một cái đầu. Cùng lúc ấy, Trần Chí Khiêm đang lấy đồ ra từ túi hành lý thì ngẩng đầu nhìn cô.
Phàn Kỳ:
"Anh cúi đầu xuống được không?"
"Làm gì?"
"Để tôi ra ngoài lấy chút đồ."
Hình như Trần Chí Khiêm hiểu ra điều gì đó, cúi đầu xuống, Phàn Kỳ nhanh chóng chạy ra khỏi phòng vệ sinh, đi vào phòng. Mặc áo ngực lên, cô lại cúi đầu, mặc cả ngày lẫn đêm như vậy, sẽ không bị bệnh gì về ngực chứ?
A Phi! Suy nghĩ gì vậy? Còn mỗi người một gian phòng sao? Làm sao bọn họ có thể ở chung với nhau mãi được, sớm muộn cũng phải tách ra, tất cả ở riêng. Sớm mua nhà một chút, đến lúc đó mỗi người một căn phòng là được.
Phàn Kỳ mặc áo phông, lo lắng ra ngoài, trở về phòng vệ sinh mang quần áo vào máy giặt, đi ra nói với Trần Chí Khiêm:
"Tôi sẽ đọc sách trong phòng."
Đối đầu với ánh mắt nghi hoặc của Trần Chí Khiêm, dù sao anh cũng sẽ biết chuyện cô đầu tư cổ phiếu, cô nói:
"Tôi đã báo danh tham gia cuộc thi giao dịch chứng khoán, cho nên muốn ôn tập."
"Ồ?" Tiếng của Trần Chí Khiêm mang theo chút nghi vấn, sau đó lại bổ sung: "Được."
Phàn Kỳ đi vào phòng ngồi ở trên giường, lấy cuốn một ra, tiếp tục học thuộc lòng sách.
Phàn Kỳ đi vào phòng cầm quần áo, nghĩ lại, không biết lần trước thanh lý có phải anh đã cởi quần đánh rắm không? Ký ức nguyên chủ lại nhắc nhở cô, lúc trước nguyên chủ tắm xong thì chưa từng dọn dẹp, nhưng mà, có một lần bởi vì Trần Chí Khiêm đi ra nhận một cuộc điện thoại, không kịp dọn dẹp, nguyên chủ muốn đi nhà vệ sinh, cô kêu la om sòm, vô cùng tức giận. Bề ngoài của nguyên chủ xinh đẹp, nhẹ nhàng lại ôn nhu, tại sao khi về đến nhà lại không biết lễ phép với anh?
Ước chừng khoảng một giờ sau, cửa bị gõ vang, Phàn Kỳ vội vàng nhét sách xuống gối, Trần Chí Khiêm đưa chậu nhựa quần áo đã được giặt sạch cho cô:
"Xong rồi, tôi đến lấy quần áo để đi tắm rửa."
"À, à! Anh đi vào đi."
Phàn Kỳ nhận chậu nhựa vào phòng.
Trần Chí Khiêm đi vào nhìn lướt qua, vào bên trong tủ quần áo tìm quần áo. Thấy anh còn đang tìm, Phàn Kỳ cầm quần áo ngủ đưa cho anh:
"Áo ngủ của anh."
"Không phải bộ này."
Trần Chí Khiêm tiếp tục tìm kiếm, tìm một bộ khác, đi ra ngoài. Chờ Trần Chí Khiêm ra ngoài, Phàn Kỳ lấy sách ở dưới gối ra, tiếp tục đọc.
Cô ôn tập một chút tài liệu, có cần phải căng thẳng như vậy không? Lại oán hận tại sao mình tham cầm bản tiếng Anh, nếu dùng bản tiếng Trung thì chẳng phải sẽ không có chuyện gì xảy ra sao?
Nhìn đồng hồ, vì buổi tối hôm nay có buổi xã giao cho nên cũng không còn sớm, đã 11 giờ.
Cô cất kỹ sách, kéo cửa ra:
"Trần Chí Khiêm, anh không ngủ sao?"
Trần Chí Khiêm mặc bộ quần áo dài tay cũng không ngẩng đầu nói:
"Sắp rồi, em đi ngủ trước đi!"
Phàn Kỳ đi ra ngoài, rót một chén nước, đi qua bên cạnh Trần Chí Khiêm,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền