Chương 67: Ngã Ngựa (2)
Sáng sớm hôm nay Phàn Kỳ đi ra ngoài, quay một động tác quảng cáo tốn rất nhiều lần, lại ăn cơm xã giao, còn phải ghi nhớ sách, còn chưa dính đầu vào gối mà miệng cô đã lẩm bẩm như con mèo nhỏ.
Không đầy một lúc, cô trở mình, một cánh tay đặt ở trên người Trần Chí Khiêm.
Trần Chí Khiêm mặc quần áo dài bị cánh tay này dán vào rất khó chịu, nhưng mà vẫn chưa xong, tay tới, chân còn có thể cách xa sao?
Chân của cô để lên trên chân của anh.
Trần Chí Khiêm kéo tay cô ra, dùng chân đá văng ra chân của cô, anh không thể làm chuyện này được, anh ngồi dậy đẩy chân của cô ra. Lại nằm xuống, anh gối đầu lên cánh tay, mặc dù đã đánh răng nhưng trong miệng vẫn còn mùi thơm của vịt muối.
Đời trước anh ở Hồng Kông nhiều năm như vậy, vào thời điểm này mua gà hấp muối ở đây khá thuận tiện, còn vịt muối thì không dễ.
Còn có hạnh nhân nữa?
Anh không nhớ là cô đã từng ăn qua.
Mặt khác Phàn Kỳ ăn quả óc chó như thế sao?
Cho tới bây giờ, Phàn Kỳ vẫn luôn ngại phiền phức, trước đó vào lúc sau tết, mẹ nhà họ Phàn bóc cho cô thì cô mới ăn.
Mẹ nhà họ Phàn biết là con gái thích ăn cho nên mới nhét vào, lúc đầu anh còn tưởng rằng cho ngại phiền cho nên sẽ không ăn.
Không nghĩ tới cô ôm cái túi, lột một nắm lớn thịt quả óc chó rồi nhét vào trong miệng.
Cô mỉm cười, dáng vẻ ăn rất thỏa mãn, giống một con sóc bị nhét đầy miệng.
Khi Trần Chí Khiêm phiền muộn mà thở dài, Phàn Kỳ lắc lắc cơ thể, đầu rời khỏi gối đầu, cảm thấy bên chân có gì đó cứng.
Trần Chí Khiêm nghe thấy một tiếng vang, có gì đó đập trúng chân của anh, anh ngồi dậy mở đèn lên, đầu Phàn Kỳ đã không còn nằm ở trên gối, một chân đã chống lên tường ở phía cuối giường, một cái túi vải buồm nằm ngang ở đuôi giường, bên trong nhô ra hai quyển sách. Trên bìa của một cuốn có ghi chữ Anh "Study"
Phàn Kỳ vuốt mắt, mí mắt có chút nặng.
Một đoạn ký ức tràn vào đầu óc của cô, đêm qua, cô làm cái gì vậy?
Phàn Kỳ phủi đất ngồi dậy, đêm qua, cô khóc ròng ròng, phàn nàn chính mình thật là khổ trước mặt Trần Chí Khiêm.
Rốt cuộc đây là mơ hay là thật?
Có vẻ như tinh thần của Trần Chí Khiêm rất tốt, lại còn đưa khăn giấy cho cô?
Trước đó, vào buổi tối hôm ấy, Phàn Kỳ đi vào phòng, mở cửa sổ để điều hoà không khí. Mấy ngày nay cô luôn nghĩ cách giải quyết vấn đề này, nửa đêm thì mở điều hòa, đến nửa đêm về sáng thì nhiệt độ không khí bên ngoài giảm xuống, lúc đó có thể mở cửa sổ. Gió ở trên cao rất lớn, làn gió cũng dễ chịu, dù có chút ồn thì cũng tốt hơn việc phải nghe tiếng điều hòa rì rì cả đêm.
Tối đó đã khá muộn, cũng không cần thiết phải mở máy điều hòa không khí nữa. Phàn Kỳ tắt đèn, sau đó mở cửa sổ.
Không lâu sau, Trần Chí Khiêm đẩy cửa đi vào, mở đèn lên và thấy Phàn Kỳ đã nằm xuống. Cửa sổ thì đang mở. Anh nghĩ rằng khi bước vào phòng sẽ cảm thấy mát mẻ hơn một chút, nhưng tình hình này thì có khác gì so với bên ngoài đâu?
"Tại sao em không mở máy lạnh?"
Anh hỏi.
"Anh cũng đang mặc quần áo dài, chắc cũng không quá nóng phải không? Với lại cái điều hoà không khí này thực sự quá ồn."
Phàn Kỳ nhắm mắt lại trả lời.
"Điều hoà không khí?"
Trần Chí Khiêm ngạc nhiên.
"Điều
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền