ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 52: Công Tâm 2

Ba mẹ Khâu Điền Cần mất sớm, trong nhà chỉ có một mình ông ta là con trai, nên rất chấp niệm với việc nối dõi tông đường. Đằng này ông ta lại mắc chứng bệnh tinh trùng yếu, vợ chồng cưới nhau mười mấy năm vất vả lắm mới có được một đứa con trai, nhưng lại vì một căn bệnh đột ngột mà mất mạng, điều này đã khiến ông ta nhìn thấy những đứa trẻ khác chạy nhảy tung tăng không khỏi nảy sinh lòng tà ác.

—— Sao người khác có thể có con trai gọi là ba một cách thân mật như vậy?

—— Sao con nhà người khác có thể lớn khôn trưởng thành?

—— Dựa vào đâu? Tại sao?

Khi Giả Hồ Hoa nhân lúc không ai để ý bế một đứa trẻ mập mạp trắng trẻo ở chợ rau về thì tim của Khâu Điền Cần đập thình thịch, lái xe một mạch về nhà. Lúc đó, ông ta nghĩ rằng sẽ nuôi đứa trẻ ăn trộm này lớn lên, coi như con ruột của mình mà nuôi dạy tử tế, cho nó đi học, dạy nó nuôi cá, tương lai để nó thừa kế gia sản của mình.

Nhưng Khâu Điền Cần không ngờ rằng, đứa trẻ ăn trộm về không nuôi được. Đến nơi lạ thì khóc đến xé ruột xé gan, dỗ thế nào cũng không nín. Mặc dù thôn Lạc Hà là vùng nông thôn nhưng lại gần khu vực nội thành, ông ta làm việc bất chính nên lo sợ người dân trong thôn phát hiện tố cáo, sau khi cho đứa trẻ uống thuốc an thần vài lần thì ông ta bực bội, dứt khoát ra tay.

Trẻ con hai ba tuổi làm sao mà chịu nghe lời? Đến nơi lạ thì khóc lóc om sòm, Giả Hồ Hoa dỗ thế nào cũng không được. Tâm lý Giả Hồ Hoa không chịu được kích thích, nghe thấy đứa trẻ khóc là phát điên, không đánh thì chửi, lúc nổi cơn thịnh nộ còn túm lấy đứa trẻ đập vào tường. Một đứa trẻ ngây thơ hoạt bát, nhưng ở dưới tay Giả Hồ Hoa lại không sống nổi một tuần. Nhà họ Khâu và người dân trong thôn cách nhau một ao cá lớn, cộng thêm Giả Hồ Hoa chưa bao giờ bế đứa trẻ ra ngoài nên mãi không có ai phát hiện ra trong nhà họ có thêm một đứa trẻ.

Vì đau lòng khi con trai mất, lại nhìn thấy cậu bé mập mạp trắng trẻo giống con trai mình, bà ta đã nổi lòng tham, nhân lúc không ai để ý đã bắt về.

Rầm! Nhạc Uyên đập mạnh xuống mặt bàn.

"Thú nhận thì được khoan hồng, chống đối thì bị trừng trị nghiêm khắc, thành thật khai báo mới có đường sống. Ông đã cùng Giả Hồ Hoa bắt trộm trẻ con như thế nào, bế về nhà ra sao, ngày thường đối xử thế nào, chết lúc nào, rồi chôn ở ruộng rau như thế nào, thời gian, địa điểm, nguyên nhân hậu quả, từ đầu đến cuối đều khai rõ ràng hết cho tôi!"

Câu nói "Thành thật khai báo mới có đường sống" của Nhạc Uyên như thắp sáng một ngọn đèn, khiến Khâu Điền Cần đột nhiên nhen nhóm hy vọng, cả người ông ta cúi về phía trước, ánh mắt vô cùng khao khát:

"Tôi thú nhận, tôi khai!"

Nỗi sợ hãi trước cái chết khiến phòng tuyến tâm lý của Khâu Điền Cần hoàn toàn sụp đổ.

Cảnh tượng này khiến Hạ Mộc Phồn hoa cả mắt.

Cuộc thẩm vấn của Nhạc Uyên nặng nhẹ đúng lúc, khống chế tâm lý của Khâu Điền Cần vô cùng chính xác, vừa nới vừa siết, trong nháy mắt khiến ông ta như ống tre đổ đậu, khai rõ ràng toàn bộ quá trình phạm tội.

Thẩm vấn xong Khâu Điền Cần, lại thẩm vấn Giả Hồ Hoa, lời khai của hai người nhất trí. Giống với phân tích tâm lý tội phạm mà Hạ Mộc Phồn đã làm trước đó nhưng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip