Chương 53: Công Tâm 3
Vì vậy, mặc dù Đội Hình sự Trinh sát rất bận rộn, đứng ở hành lang tầng một liên tục có người chào hỏi, bên cạnh luôn có người đi qua, nghi phạm bị bắt về quy án, thẩm vấn, khám nghiệm hiện trường vụ án, gửi mẫu đi kiểm tra... Nhạc Uyên vẫn kiên nhẫn dừng bước, quan tâm hỏi thăm Hạ Mộc Phồn.
Nhạc Uyên thấy cô không giống với vẻ tinh thần phấn chấn thường ngày, nên hỏi một câu:
"Sao thế? Cô ở bên cạnh nghe thẩm vấn đến hồ đồ luôn à?"
Hạ Mộc Phồn ngẩng mắt lên, nhìn ông ta nghiêm túc trả lời:
"Không phải là hồ đồ, mà tôi ở bên cạnh nghe thẩm vấn đã thu hoạch được khá nhiều. Tôi chỉ đang nghĩ đến một vấn đề, trong lời khai nhấn mạnh tình trạng tinh thần của Giả Hồ Hoa bất thường, liệu có trở thành lý do để bà ta thoát tội hay không?"
Nhạc Uyên cười lạnh một tiếng:
"Họ nói điên là điên ư? Chúng ta sẽ đề nghị chuyên gia giám định tâm thần đối với Giả Hồ Hoa."
Hạ Mộc Phồn thở phào nhẹ nhõm.
Ra khỏi phòng thẩm vấn, Hạ Mộc Phồn có vẻ suy tư.
Nếu không có sự tham gia của Hạ Mộc Phồn, chắc chắn việc phá án sẽ không nhanh như vậy.
Là cô đã cung cấp manh mối về hồ Đông Dương, cũng là cô đã nhanh chóng tìm thấy Tiểu Bảo, vẫn là cô đối mặt với vợ chồng Khâu Tam, chất vấn ba đứa trẻ trước đó đã đi đâu.
Giác quan nhạy bén, chú trọng quan sát, hành động nhanh nhẹn, hoàn toàn là một mầm mống cảnh sát hình sự tuyệt vời, nhất định phải hết lòng bảo vệ, bồi dưỡng cho tốt.
Nhìn Hạ Mộc Phồn, trong lòng Nhạc Uyên một lần nữa nảy sinh ý định điều Hạ Mộc Phồn vào tổ Trọng Án.
Tuy nhiên, năm nay Đội Hình sự Trinh sát có kế hoạch cải cách tổ chức, chi bằng cứ chờ một chút, để cô làm quen với quy trình phá án trong sở cảnh sát, tiếp xúc với một số chuyện gia đình, mài giũa trưởng thành hơn rồi hẵng nói.
Nhạc Uyên quay lại, thấy Cung Vệ Quốc vẫn đang đứng bên cạnh, không khỏi cau mày:
"Cậu còn đứng đây làm gì? Mau đi sắp xếp biên bản, lưu trữ tất cả tài liệu, chuẩn bị chuyển giao cho viện kiểm sát."
Cung Vệ Quốc nhìn Hạ Mộc Phồn, muốn nói lại thôi.
Anh ta vẫn không phục khi pháp y Cố nói mình đánh không lại Hạ Mộc Phồn, luôn muốn so tài với cô.
Nhưng nhìn thái độ của tổ trưởng đối với cô, hoàn toàn coi Hạ Mộc Phồn như học trò để dạy bảo.
Cung Vệ Quốc nào dám mở lời nói chuyện này trước mặt Nhạc Uyên? Chẳng khác nào tự chuốc lấy phiền phức.
Hạ Mộc Phồn cười như không cười nhìn Cung Vệ Quốc:
"Ồ, cảnh sát Cung định..."
Cung Vệ Quốc giật mình, sợ Hạ Mộc Phồn mách tội mình, vội nở nụ cười:
"À, tôi định mời Tiểu Hạ ăn một bữa cơm, tận tình làm chủ nhà."
Nhạc Uyên sa sầm mặt trách Cung Vệ Quốc một câu:
"Muốn mời khách thì cũng phải là tôi mời, làm gì đến lượt cậu."
Một cô gái xuất sắc như Hạ Mộc Phồn, không thể để cái gối thêu hoa Cung Vệ Quốc này cướp đi mất.
May quá, cặp vợ chồng độc ác này đã sa lưới.
May quá, cô có thể nghe được tiếng lòng của động vật, thuận lợi tìm thấy đứa trẻ.
Chưa bao giờ Hạ Mộc Phồn cảm thấy may mắn vì có được năng lực đặc biệt như vậy.
Còn về Giả Hồ Hoa, đúng như Khâu Điền Cần nói, sau khi con trai mất, cả người bà ta có chút không bình thường, lúc thì tỉnh táo lúc thì hồ đồ. Tiếng khóc của đứa trẻ đánh thức ký ức đau khổ của bà ta, bà ta
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền