Chương 73: Rạn Nứt 3
Tiếng mèo chó đánh nhau quá lớn làm kinh động đến phòng ký túc xá bên cạnh, Tôn Tiễn Binh, Ngu Kính ngáp dài thò đầu ra sau cánh cửa.
"Có chuyện gì vậy?"
"Sao Đậu Đậu lại sủa lên vậy?"
"Tro Than!" Hạ Mộc Phồn mở cửa ra, ngăn cản Tro Than đang vung móng vuốt xông tới.
Chỏm tóc nhỏ trên đầu Đậu Đậu đã bị Tro Than giật xuống, lông xõa ra, sợ hãi co rúm lại.
[Hu hu hu... ]
[Nó hung dữ quá. ]
Hạ Mộc Phồn vẫy tay:
"Không có gì, chỉ là con mèo nhỏ làm Đậu Đậu giật mình mà thôi."
Tro Than nghe thấy hai chữ "mèo nhỏ" thì giơ vuốt ôm chặt lấy mắt cá chân của Hạ Mộc Phồn, bắt đầu rên rỉ.
[Em không phải mèo nhỏ, em có tên mà. ]
[Hạ Hạ, chị không thể đối xử với em như vậy, em sẽ buồn lắm... ]
[Ổ của em, tuyệt đối không cho phép con chó khác chiếm lấy. ]
Hạ Mộc Phồn không ngờ Tro Than lại thông minh như vậy, càng ngày càng giống người, nó còn biết tranh sủng nữa.
Hạ Mộc Phồn nghĩ cũng đúng, nuôi Tro Than lâu như vậy rồi, vẫn chưa giới thiệu chính thức về nó.
Vì vậy, cô nhấc chân lên, để Tro Than lộ diện:
"Giới thiệu với hai anh một chút, đây là Tro Than – mèo của em."
Ánh sáng ở hành lang yếu ớt, chỉ thấy trên mu bàn chân của Hạ Mộc Phồn có một cục lông xù đang nằm.
Tôn Tiễn Binh dụi mắt:
"Em nuôi mèo à? Sao anh lại không biết gì thế?"
Tro Than suốt ngày lang thang ở bên ngoài, đêm muộn mới về nhà, vẫn chưa bị đồng nghiệp phát hiện.
Ngu Kính cúi xuống muốn nhìn rõ hơn một chút.
Lông Tro Than đen xám xen kẽ, hòa làm một với màn đêm nên không nhìn thấy rõ, chỉ có đôi mắt màu hổ phách sáng lấp lánh.
Xác nhận là mèo, Ngu Kính cũng yên tâm:
"Tro Than à, cái tên này nghe hay thật."
Được Hạ Mộc Phồn khẳng định, Tro Than vui mừng nhảy xuống khỏi mu bàn chân của Hạ Mộc Phồn, lăn hai vòng tại chỗ.
[Tuyệt quá-]
[Hạ Hạ nói ta là mèo của chị ấy. ]
[Con chó hoang kia, mau cút đi cho tôi!]
Câu cuối cùng, Tro Than nhe răng nhếch miệng lao về phía Đậu Đậu, làm Đậu Đậu nhát gan sợ hãi càng trốn xa hơn.
Hạ Mộc Phồn giơ chân nhẹ nhàng đá vào mông của Tro Than, đưa Tro Than đang lăn lộn vui vẻ vào nhà, cười xin lỗi:
"Đại Ngu, đàn anh, thật ngại quá đã đánh thức hai anh rồi, hai anh mau về ngủ đi."
Nói xong, Hạ Mộc Phồn vào nhà đóng cửa lại, xoa đầu Tro Than:
"Chủ nhân của Đậu Đậu bị bệnh nhập viện, cho nên tạm thời gửi ở đây, em đừng bắt nạt nó."
Nhớ lại lời Tro Than vừa mới nũng nịu cáo trạng, Hạ Mộc Phồn dùng ngón tay chỉ vào ổ mèo đặt bên giường:
"Đây, đây mới là ổ của em. Cái mà Đậu Đậu nằm đằng kia là dùng quần áo cũ của đồng nghiệp làm. Hơn nữa, nó ngủ ngoài hành lang còn em ngủ trong nhà, không giống nhau."
Tro Than vừa nhìn thấy cô lập tức giả vờ ngoan ngoãn, cọ vào mu bàn chân của cô, kêu meo meo nũng nịu.
Tro Than nghe nói Đậu Đậu có chủ khác, lại thấy ổ của mình không bị chiếm, hơn nữa rõ ràng địa vị của nó cao hơn Đậu Đậu, lập tức chạy vụt về ổ lăn lộn điên cuồng.
Cảm giác được cưng chiều độc nhất vô nhị khiến Tro Than vui mừng hớn hở, vội vàng đảm bảo với Hạ Mộc Phồn.
[Vâng vâng vâng, em là ngoan nhất. ]
[Em không bao giờ bắt nạt chó ngốc. ]
Dỗ dành Tro Than xong, Hạ Mộc Phồn bế nó lên:
"Sao vậy? Có chuyện gì không?"
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền