Chương 74: Rạn Nứt 4
Đặt Tro Than vào ổ nhỏ bên giường, Hạ Mộc Phồn nằm trên giường suy nghĩ đối sách.
—— Nếu Chu Diệu Văn cắn ngược lại, nói cảnh sát vu khống thì phải làm sao?
—— Nếu kết quả kiểm tra cho thấy có người bỏ chất độc vào chai sữa nhưng Vương Lệ Hà không tin, hoặc là bà ta bao che cho Chu Diệu Văn, nói rằng chính bà ta bỏ vào thì phải làm sao?
Ban đầu chỉ nghĩ đây là một vụ án đơn giản nhưng bây giờ xem ra, tình yêu, tình cảm, trách nhiệm... đủ thứ đan xen vào nhau, sự phức tạp của bản chất con người cũng khiến vụ án này trở nên phức tạp.
Thế giới động vật, đơn giản và thuần khiết hơn thế giới loài người nhiều.
Nghĩ tới nghĩ lui, cơn buồn ngủ ập đến. Hạ Mộc Phồn ngủ thiếp đi.
Vài ngày sau, điện thoại trong văn phòng reo inh ỏi.
Ba người Hạ Mộc Phồn, Tôn Tiễn Binh và Ngu Kính cùng nhìn về phía điện thoại.
Hạ Mộc Phồn bắt máy.
Đầu dây bên kia là Nhạc Uyên.
"Chào Tiểu Hạ."
"Tổ trưởng Nhạc, thế nào rồi?"
"Đã có kết quả kiểm tra rồi, trong sữa có thêm một loại thuốc gây mê tên là ketamin."
"Thuốc gây mê ư?"
"Đúng vậy, phòng kỹ thuật đã mất chút thời gian mới kiểm tra ra. May mà có pháp y Cố ở đây, cậu ấy dựa vào những gì cô nói chẳng hạn như bệnh nhân mặt tái xanh, môi tím đen, hôn mê bất tỉnh, dẫn đến các triệu chứng như ngừng tim... đưa ra một số loại thuốc có thể, sau khi loại trừ từng loại một thì xác định được là ketamin. Loại thuốc gây mê này thường được dùng trong phẫu thuật, yêu cầu về liều lượng rất nghiêm ngặt, dùng quá liều sẽ gây tử vong."
Hạ Mộc Phồn nghe mà tim thắt lại.
Có rất nhiều loại ngộ độc, nếu không có kinh nghiệm lâm sàng, một khi đi sai hướng thì khả năng cao sẽ không phát hiện ra được.
Giống như một vụ đầu độc nào đó, vì không thể xác định được loại thuốc nào gây ngộ độc mà nạn nhân đã bị chậm trễ thời gian cứu chữa, dẫn đến tàn phế suốt đời.
May mà có Cố Thiếu Kỳ ở đây, bằng không thật sự có thể chẳng điều tra ra được gì.
Hạ Mộc Phồn nói:
"Ông hãy thay tôi cảm ơn pháp y Cố nhé."
Nhạc Uyên "Ừ" một tiếng:
"Cô hãy báo án đi, tổ Trọng Án chúng tôi sẽ tiếp nhận."
Hạ Mộc Phồn vẻ mặt nghiêm túc: "Được."
Mọi thứ đều tiến hành theo quy trình, nộp hồ sơ báo án, phối hợp lấy lời khai, nộp chứng cứ liên quan, nhận biên lai thụ án, cuối cùng vụ đầu độc sữa cũng bước vào giai đoạn điều tra.
Trong quá trình điều tra, Hạ Mộc Phồn nhớ lại những gì Tro Than đã phát hiện. Tro Than thực sự quá thông minh, chỉ vài câu đơn giản đã khiến Hạ Mộc Phồn hiểu được ý định của Chu Diệu Văn.
—— Chu Diệu Văn biết cảnh sát đang nghi ngờ ông ta, cũng đoán được chai sữa đang ở trong tay cảnh sát.
Nhưng hiện tại ông ta không hoảng sợ, một là vì Vương Lệ Hà không nguy hiểm đến tính mạng, hai là ông ta tin chắc rằng tình cảm vợ chồng tốt đẹp, Vương Lệ Hà sẽ không tố cáo ông ta.
Chỉ cần Vương Lệ Hà tin tưởng Chu Diệu Văn, cho dù cảnh sát có bằng chứng thì làm gì được chưa? Câu nói ngày xưa rất hay, dân không kiện thì quan không xét.
Hạ Mộc Phồn gật đầu, xoa đầu Tro Than, khen ngợi:
"Em làm tốt lắm!"
Tro Than lim dim mắt tận hưởng, cọ cọ lòng bàn tay Hạ Mộc Phồn, đắm chìm trong hạnh phúc được chủ nhân khẳng định, khen ngợi, đến cả món cá khô nhỏ yêu thích nhất cũng quên đòi.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền