Chương 104 : Mười ba đạo lôi kiếp
Cố U Hoàng đứng trên tảng đá, yên lặng nhìn về phía chân trời, mái tóc mượt mà tung bay, mép váy đung đưaTrên khuôn mặt tuyệt đẹp của cô ấy hiện lên một chút lo lắng.
Khi ở thủ đô, tôi cũng đã gặp khá nhiều các cô gái xinh đẹp, ví dụ như Diệp Hiệt Chi hay Tần Nhạn Bắc và Tào Cẩm Sắt. Thậm chí cả Yến Tần Tang cũng có khá nhiều công tử nhà giàu tranh nhau theo đuổi.
Nhưng không biết tại vì sao mà trong mắt tôi, tất cả những cô gái đó đều chẳng bằng được một phần của Cố U Hoàng.
Trong những cô gái đó có người đi du học nước ngoài, IQ cao, có người gia thế hiển hách, khí chất phi phàm. Nhưng bất kể thế nào thì bọn họ đều trở nên tầm thường khi so sánh với khí chất không dính khói lửa trần gian của Cố U Hoàng.
Tôi bí mật lấy điện thoại ra chụp tấm ảnh rồi vui sướng đặt làm hình nền. Khi tôi ngẩng đầu thì thấy Cố U Hoàng đang tinh nghịch nhìn mình.
Tôi vội vàng cất điện thoại đi rồi giả vờ như không có việc gì: “Phong cảnh ở đây đẹp nhỉ”
“Đúng là rất đẹp” Cố U Hoàng nhìn xung quanh rồi khẽ nói: “Hai mươi năm trước, vì lôi kiếp nên tôi đã đến ngọn núi phía sau thôn Lão Loan, có thể sống mà ra khỏi đây hay không thì phải xem ngày mai”
“Phi phi phi, không phải có thể hay không mà là chắc chắn sẽ được” Tôi sốt ruột nói.
Cố U Hoàng cười khẽ rồi đặt tay lên hai vai tôi: “Tôi hi vọng mình có thể bình yên vượt qua lôi kiếp, như vậy thì tôi mới có thể tiếp tục ở bên anh”
“Chẳng phải cô vượt qua lôi kiếp xong thì sẽ về Thanh Khâu à?” Tôi hỏi.
Cố U Hoàng gật đầu, “Đúng thế, có một số chuyện trong tộc tôi phải tự xử lý. Anh cũng có thể về Thanh Khâu cùng tôi mà, nếu như anh không muốn đi thì đợi tôi giải quyết xong sẽ quay về gặp anh, sau đó sẽ không rời đi nữa”
“Vậy, còn giải trừ hôn ước nữa sao?” Tôi lắp bắp hỏi.
Lúc trước người nói từ hôn là tôi, còn bây giờ tôi đã không đoán được suy nghĩ của mình. Nhưng tôi biết mình không muốn sau lần lôi kiếp này sẽ vĩnh viễn không gặp Cố U Hoàng nữa.
Dù là bạn bè bình thường, dù chỉ nói chuyện phiếm vài câu hoặc vô tình được nhìn cô ấy một chút, tôi đang tự lừa dối bản thân khi nghĩ như vậy.
“Điều này phải hỏi anh chứ, từ hôn là do anh nói, từ trước đến giờ tôi chưa hề nghĩ đến điều đó” Cố U Hoàng tỏ vẻ kiêu ngạo.
Tôi nắm chặt hai tay Cố U Hoàng rồi lúng túng nói: “Vậy coi như tôi chưa nói”
Cố U Hoàng mỉm cười, nụ cười tươi như hoa, cô ấy dựa đầu vào vai tôi rồi dịu dàng nói: “Cho đến tận bây giờ tôi cũng không hề nghĩ đến chuyện từ hôn”
Sau khi tôi và Cố U Hoàng từ đỉnh núi về đến căn nhà dưới lòng đất, thời tiết đang sáng sủa bên ngoài bỗng biến thành mưa to gió lớn, sấm sét nổ đì đùng.
“Điềm báo lôi kiếp” Cố U Hoàng nghe tiếng sấm mà mặt mũi trắng bệch.
“Không phải ngày mai lôi kiếp mới đến à, điềm báo trước nghĩa là sao?” Tôi ôm Cố U Hoàng vào lòng rồi ra hiệu cô ấy thả lỏng.
Cố U Hoàng biểu hiện mình không có vấn đề gì, cô ấy giải thích với tôi: “Ông trời rất công bằng, sẽ không đột ngột đánh lôi kiếp xuống khiến người độ kiếp không kịp trở tay, mà sẽ đưa ra một chút điềm báo nhắc nhở để người độ kiếp có thể chuẩn bị. Hơn nữa điềm báo lôi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền