Chương 105 : Tôi muốn đi theo cô ấy
Từ trước đến giờ tôi chưa từng nhìn thấy lôi kiếp, cũng không thể cảm nhận được sự đau đớn khi lôi kiếp tiến vào trong người. Nhưng tôi biết dưới loại thời tiết này thì người bình thường ngồi trên núi cũng bị dọa sợ gần chết, huống hồ còn tiếp xúc với lôi kiếpĐạo lôi kiếp thứ mười hội tụ rất lâu, ít nhất cũng năm đến sáu phút, tôi nhìn lôi ý trên trời dần dần to hơn, nó chuyển từ màu đen ban đầu thành màu cam, giống như mặt trời dâng lên lúc sáng sớm, cực kì chói lọi.
Cố U Hoàng lại tạo lồng ánh sáng bên ngoài cơ thể một lần nữa, so với lần trước, lồng ánh sáng lần này càng dày hơn, dường như nó cũng chứa đựng nhiều lực lượng hơn.
“Đùng!”
Lại là tiếng sét nổ vang, đạo lôi kiếp thứ mười giống như một mũi tên bắn nhanh về phía Cố U Hoàng.
Trái tim tôi cũng siết chặt theo đạo lôi kiếp thứ mười. Thậm chí tôi còn không dám nhìn, tôi sợ nhìn thấy cảnh tượng mà mình không thể tiếp nhận.
Dãy núi rung động, cát đá lăn xuống, mưa to đầy trời như muốn trời đất hợp làm một.
Vòng phòng ngự ánh sáng của Cố U Hoàng còn chưa chạm đến đạo lôi kiếp thứ mười thì đã bị lực lượng hủy diệt trời đất kia phá thành nhiều mảnh.
Giống như một bóng mờ, nó dùng tốc độ cực nhanh chui vào người Cố U Hoàng.
“Rầm!”
Vị trí mà Cố U Hoàng vẫn ngồi nổ tan, lớp đất đá dày bị đạo lôi kiếp thứ mười phá thành một hố sâu thật to.
“Đại tiểu thư!” Cố Miên Phong gầm lên một tiếng, nước mắt chảy đầy mặt.
Tôi vuốt tấm thẻ trúc trên ngực, thậm chí còn quên cả thở, khói bụi tràn ngập khiến tôi không thể nhìn rõ tình huống hiện giờ của Cố U Hoàng.
“Chắc vẫn chống đỡ được” Hoàng bà bà khẽ nói.
Mưa to gió lớn, đợi đến khi khói bụi trên đỉnh núi lắng bớt đến mức có thể nhìn được, chiếc váy trắng của Cố U Hoàng đã bị máu tươi nhiễm đỏ, sắc mặt cô ấy trắng bệch, máu tươi liên tục chảy ra từ khóe miệng, Cố U Hoàng yếu ớt nằm ghé vào bên hố, dường như cô ấy không còn sức để cử động nữa.
“Phong trưởng lão, bác để cháu lên đó đi, Tiểu U có vẻ không ổn rồi!” Tôi quát to, hai mắt như muốn nứt ra.
Cố Miên Phong không phản đối, dường như ông ta đã chấp nhận việc giờ phút này Cố U Hoàng đang rơi vào cảnh nguy hiểm. Nhưng Hoàng bà bà lại lôi kéo tôi và bảo: “Trần An, cậu nghe bà nói, cậu cứ chờ một chút, Cố nha đầu có thể chịu được, tôi vẫn cảm nhận được hơi thở của con bé, mặc dù hơi hỗn loạn nhưng vẫn đầy sức sống, lúc này con bé chỉ đang bị thương một chút thôi”
“Nếu cậu lên đó mà thật sự có thể giúp con bé, tôi cũng sẽ không ngăn cản. Nhưng cậu đi lên đó căn bản chẳng giúp được gì mà chỉ chết cùng con bé đó thôi. Nếu là như vậy cậu cứ yên tĩnh một chút, đừng vì sự xuất hiện của cậu mà hủy tâm cảnh bây giờ của Cố nha đầu”
“Cậu phải biết lúc độ kiếp sợ nhất là đầu óc không tập trung, chỉ cần hơi chủ quan một chút thôi, xác suất bị thương lại càng lớn, đó là lôi kiếp chứ không phải tiếng sấm đâu, không thể đùa được”
Hoàng bà bà khiến đầu óc đang sốt ruột của tôi hoàn toàn bình tĩnh lại. Đúng vậy, tôi quan tâm Cố U Hoàng và sợ cô ấy gặp chuyện, nhưng tôi đi lên đó thì có thể làm được gì. Môn chủ Đạo môn đã nói tất cả phụ thuộc ý trời, Cố U Hoàng cũng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền