Chương 109 : Long Lý
“Vậy bây giờ phải giải quyết chuyện này thế nào? Một khi đã nhận nhiệm vụ dời mộ thì không còn cơ hội đổi ý nữa, huống hồ gì cũng đã ký tên vào tờ đăng ký rồi.” Bạch Trạch lo lắng.”Trước mắt vết thương của lão Lưu còn chưa hồi phục, chắc chắn không thể nhờ bác ấy hỗ trợ được, có khi còn liên lụy cả bác ấy nữa ấy chứ.” Tôi trầm tư một lúc lâu mới hỏi thử, “Nhiệm vụ dời mộ màu lam thật sự chỉ có trưởng lão mới có thể hoàn thành à?”
Bạch Trạch như biết tôi đang tính toán cái gì, giọng của anh ta trở nên nghiêm trọng, “Sư thúc nhỏ, cậu tuyệt đối đừng có làm loạn, chúng ta không thể biết hết được chỗ đáng sợ của nhiệm vụ dời mộ màu lam đâu. Như năm ngoái tôi bị Tôn Sưởng gài bẫy ấy, sư phụ đã suýt nữa vì tôi mà chết đấy, chúng tôi chỉ là đệ tử cấp cao, kém xa lắc với trưởng lão.”
“Bạch Trạch nói đúng đấy, nhiệm vụ màu lam không chỉ là dời mộ phần không thôi đâu, thậm chí nó còn liên quan đến cả phong thủy, địa thế, bất kỳ một điểm phạm sai lầm nào cũng đều sẽ dẫn đến chết người.” Yến Tần Tang bổ sung.
Tôi chẳng biết làm thế nào, buông tay, “Nhưng không phải là bây giờ chúng ta không còn cách nào nữa à?”
Phòng khách rơi vào im lặng, Yến Tần Tang đang áy náy tự trách, tôi liên tục thở dài, còn Bạch Trạch thì hút hết điếu này đến điếu khác, làm cho trong phòng khách mù mịt khói.
Một lúc lâu sau, Bạch Trạch ném tàn thuốc lá đi rồi nói: “Thật ra tôi cũng có một biện pháp, có điều không biết có làm được hay không thôi.”
Tôi vội vàng bảo: “Anh nói ra luôn đi, lại còn thừa nước đục thả câu.”
Bạch Trạch gãi đầu, đưa ra ý kiến của mình: “Nhiệm vụ màu lam chỉ có trưởng lão mới có thể xơi được, đây là sự thật không thể chối cãi. Người có thể ra mặt giúp chúng ta trong môn phái chỉ có sư phụ của tôi và sư phụ của cô Yến, nếu hai người bọn ho đã không có cách nào giúp chúng ta, vậy chúng ta chỉ có thể đi mời các vị trưởng lão khác.”
“Trong bảy vị trưởng lão của môn phái Dời mộ, ngoài hai vị sư phụ của chúng ta ra thì còn năm vị, chúng ta có thể ra một cái giá lớn để mời bọn họ giúp đỡ, chỉ có điều, cái giá phải trả chắc chắn sẽ rất lớn.” Bạch Trạch nói.
Không thể không nói ý kiến này của Bạch Trạch khá hay, nhưng vấn đề cũng theo đó mà đến. Vẫn còn năm vị trưởng lão khác, loại trừ Tôn Trường Thanh là ông nội của Tôn Sưởng ra, thì chúng tôi cũng chỉ còn có bốn lựa chọn.
Mà tôi còn chưa hề nhìn thấy bốn vị trưởng lão này.
Tôi hỏi: “Anh có thấy người nào thích hợp không?”
Bạch Trạch nhíu mày, nói: “Chúng ta chẳng có một tí xíu quan hệ nào với các trưởng lão khác, cũng khó mà liên hệ được với họ, người duy nhất mà chúng ta có dính líu chỉ có bác hai của Ngô Uy.”
“Đúng rồi.” Bạch Trạch nói làm hai mắt tôi tỏa sáng, tôi đã quên mất việc bác hai của Ngô Uy là trưởng lão của môn phái Dời mộ.
Có Ngô Uy, chắc chắn chúng tôi sẽ nhờ vả được Ngô trưởng lão. Nhưng như Bạch Trạch đã nói, người ta sẽ không tự dưng đi bán mạng vì bạn, huống chi cái việc này còn không phải là việc nhỏ bình thường.
“Chúng ta gọi điện cho Ngô Uy bảo anh ấy tới đây một chuyến trước đã, sau đó bàn bạc sau.” Tôi nói.
Bạch Trạch gật đầu, lập tức gọi điện cho Ngô Uy, Bạch Trạch không
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền