Chương 110 : Phản kích Tôn Sưởng
Đồng thời tôi cảm thấy thật không thể tưởng tượng nổi, Cố U Hoàng rời khỏi Thanh Khâu cũng được hơn ngàn năm rồi, chẳng lẽ mười mấy con cá chép rồng kia đều đã sống hơn ngàn năm?Nếu tính như vậy thì chẳng phải là chúng đã sớm hóa rồng thăng thiên rồi sao?
Tôi đưa vấn đề này ra, Cố U Hoàng bèn giải thích kỹ càng cho tôi hiểu: “Cá chép rồng muốn thăng thiên hóa rồng không đơn giản như vậy đâu. Bước đầu tiên là phải mở được linh trí, cá chép có linh trí mới có tư cách tu luyện, loại cá chép này được gọi là cá chép linh. Cá chép linh tu luyện trăm năm sẽ có một lần cơ hội nhảy vượt Long Môn, thành công vượt qua Long Môn, trong cơ thể cá chép linh sẽ sinh ra một tia Long khí. Dưới sự hỗ trợ của Long khí, cá chép linh sẽ phát triển râu rồng trong một trăm năm, năm trăm năm mọc ra sừng rồng, lại tiếp thêm năm trăm năm nữa mới có thể mọc ra vảy rồng. Trong ba bước này, hoàn thành được bước thứ nhất là có thể được gọi là cá chép rồng. Cuối cùng là chân rồng, mỗi nghìn năm sinh ra một chân, rồng có bốn chân, có nghĩa phải mất bốn nghìn năm.”
“Cuối cùng mới là độ kiếp, vượt qua lôi kiếp mới có thể hóa thân thành rồng. Cho nên một con cá chép muốn thành rồng tối thiểu cũng phải cần thời gian hơn năm nghìn năm.”
Tôi nói bác hai của Ngô Uy chỉ cần một con cá chép rồng trăm năm, đám cá chép Cố U Hoàng nuôi trong sân của cô ấy sắp mọc ra cả chân rồng rồi, như thế mà tặng cho người ta có phải quá lãng phí hay không.
Cố Khinh Ngôn nói trong hồ có cả cá chép rồng hơn một trăm năm tuổi, chỉ có điều không phải mang từ Thanh Khâu tới, mà là mãi sau này nhàm chán quá nên ném vào nuôi chơi.
Tôi nghẹn họng trước từ “nuôi chơi” của Cố Khinh Ngôn, đúng là giàu nứt đố đổ vách. Bác hai của nhà Ngô Uy người ta vì một con cá chép rồng trăm năm tuổi mà hao tâm tốn sức nhiều năm như vậy, thế mà sang nhà họ Cố chỉ nuôi chơi thôi cũng có hơn mười con.
“Cô gia, để tôi gọi điện bảo đệ tử đưa tới nhé, cậu thấy có được không.'” Cố Khinh Ngôn hỏi tôi.
“Được được.” Tôi gật đầu như gà mổ thóc, sau đó ôm lấy Cố U Hoàng mà hôn thật mạnh, “Cảm ơn vợ yêu.”
Cố U Hoàng lườm tôi, nói dỗi: “Còn chưa kết hôn đâu.”
Tôi cười, “Không phải em nói mùng 9 tháng 9 chính là ngày thành hôn của chúng ta à, sắp đến rồi còn gì.”
Cố U Hoàng quay đầu đi, ngồi xuống giường, “Em phải tính đã.”
“Ơ kìa, ngày kết hôn là do em định ra, sao lại còn phải tính!” Tôi cố ý trêu chọc cô ấy.
Cố U Hoàng mắc cỡ đỏ cả mặt, “Ban đầu là vì muốn vượt qua lôi kiếp mới định ra ngày mùng 9 tháng 9, nhưng giờ lôi kiếp đã qua rồi.”
“Vậy em muốn đổi ý?” Tôi cao giọng.
Cố U Hoàng sợ hãi trốn tránh, “Em có đổi ý đâu, chỉ là em vẫn chưa làm xong chuyện ở Thanh Khâu, sợ đến lúc đó lại liên lụy đến anh.”
“Lôi kiếp anh còn không sợ, chẳng lẽ anh lại sợ Thanh Khâu à?” Tôi nói với vẻ đắc ý.
Cố U Hoàng cười phá lên, cô ấy ôm lấy quyển sách và nói: “Được rồi, tất cả nghe theo anh hết, anh muốn cưới lúc nào thì cưới, dù sao em cũng chỉ đồng ý cưới mỗi mình anh thôi.”
Tôi đi từ trên tầng xuống, ba người Bạch Trạch đang nhìn tôi đầy mong đợi, tôi muốn trêu chọc bọn họ nên giả vờ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền