Chương 113 : Cố U Hoàng tức giận
Trước đó đúng là vì sự xuất hiện của Tôn Sưởng mà làm rối loạn hết mọi dự tính của Tô Mạt, nhưng cô gái này cực kì thông minh, cô ta đã bị Tôn Sưởng phát hiện sự thật phản bội, vậy trong trường hợp này cô ta nhất định không thể nhận mình và Tôn Sưởng có quan hệ đượcNếu không với tính cách của mình, Tôn Sưởng sẽ giết chết cô ta mất.
Mà bây giờ, người có thể che chở cho Tô Mạt chỉ có Ngô Uy, chỉ cần cô ta rũ sạch quan hệ với Tôn Sưởng, mặc kệ sau này Ngô Uy đối xử với cô ta thế nào thì ít nhất cô ta cũng được an toàn.
“Bác Ngô, bác phải ra mặt giúp cháu, cháu và Ngô Uy chỉ đến khách sạn Royal Capital ăn một bữa cơm, vậy mà cái người tên Tôn Sưởng này uống rượu say rồi cứ đòi xông vào phòng và nói cháu là bạn gái của gã, Ngô Uy tức giận nên cãi nhau với gã, không ngờ gã lại ra tay đánh người, sau đó còn gọi rất nhiều người đến hỗ trợ” Tô Mạt khóc sướt mướt, nói: “Cháu thật sự không biết người tên là Tôn Sưởng này, gã đúng là bị thần kinh mà”
“Con khốn, ông giết mày!” Lúc này Tôn Sưởng đã tỉnh lại, nghe được những lời Tô Mạt nói, gã nổi điên muốn xông lên đánh người.
“Bác hai, bác nhìn đi, đến lúc này mà Tôn Sưởng còn uy hiếp chúng ta” Ngô Uy đổ thêm dầu vào lửa.
Ngô Hàn Thương nghiêm mặt, rồi nói với vẻ hờ hững: “Tôn trưởng lão, chẳng phải đúng sai đã rõ ràng sao, ông còn muốn thế nào”
Tôn Trường Thanh cũng biết hôm nay phải chấp nhận thiệt thòi rồi, ông ta gật đầu, “Được lắm, tôi sẽ nhớ kỹ chuyện hôm nay”
“Đi” Tôn Trường Thanh vẫy tay một cái, cả đám đệ tử nhà họ Tôn nhanh chóng đỡ Tôn Sưởng dậy rồi chuẩn bị dời đi.
Tôi thầm nghĩ vậy là kết thúc rồi à? Tôn Sưởng đúng là bị Yến Tần Tang hạ cổ, nhưng Tôn Trường Thanh đâu có bị, nếu sau này điều tra ai đã hạ độc cho Tôn Sưởng thì ít nhiều gì Yến Tần Tang vẫn sẽ bị nghi ngờ, thậm chí còn có thể lần theo dấu vết mà biết Ngô Uy hợp tác với chúng tôi.
“Khoan đã”
Trong lúc tôi đang thầm lo lắng, Bạch Trạch đang xen lẫn trong đám người lại đứng dậy.
“Tôn trưởng lão, tôi chỉ đến ăn một bữa cơm, đệ tử nhà họ Tôn của ông đánh tôi thành như vậy, ít nhất ông cũng phải cho tôi một câu trả lời chứ!” Bạch Trạch tức khí kêu lên.
Tôi nhìn qua đó, được lắm, đúng là Bạch Trạch bị đánh cho sưng cả mặt trong đám hỗn loạn vừa rồi, chưa kể đến việc mặt mũi bầm dập, trên miệng anh ta còn có vết máu nữa.
Tôn Trường Thanh nghe Bạch Trạch nói thì dừng lại, sau đó nhìn sang phía Tôn Sưởng.
“Cháu, cháu cũng không rõ, có thể là đánh nhầm” Tôn Sưởng ngơ ngác, thật sự là gã không nhìn thấy Bạch Trạch xuất hiện lúc nào.
Tôn Trường Thanh trừng mắt nhìn Tôn Sưởng rồi bực tức nói: “A, Bạch sư điệt hả, chỉ là hiểu nhầm thôi, hay là lão phu chịu tiền thuốc men cho cậu nhé, lại cho thêm một chút đền bù, cậu thấy sao?”
Bạch Trạch cười lạnh lùng, đáp: “Tôn trưởng lão, ông khinh sư phụ tôi không có ở đây nên coi tôi là ăn mày à? Dù Bạch Trạch tôi có nghèo thì cũng không thiếu chỗ tiền thuốc men đó đâu”
“Ồ?” Tôn Trường Thanh không còn kiên nhẫn nữa mà hỏi với giọng đè nặng: “Vậy cậu muốn thế nào?”
“Tôn Sưởng nhà ông sai người đánh tôi, vậy phải để tôi đánh lại mới công bằng” Bạch Trạch đề nghị.
Tôn Sưởng tức giận quát
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền