ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thầy Dời Mộ

Chương 112. Đối thủ

Chương 112 : Đối thủ

Ởmột bên khác, vì sự xuất hiện của Vệ Thu Trì mà đám bảo vệ vốn còn đang khó xử, ngay lập tức đứng qua một bên, cứ như vậy trơ mắt đứng nhìn hai người đánh nhau trong phòng, phá hoại hết mọi thứNgười vây xem càng ngày càng đông, chen chúc gần như chật kín hành lang của tầng năm.

Yến Tần Tang thừa dịp có nhiều người mà đi vào phòng riêng của chúng tôi, cô ta nói: “Tôi đã thả cổ trùng vào người Tôn Sưởng rồi, một tuần, chỉ cần một tuần thôi Tôn Sưởng sẽ sống không bằng chết.”

“Cô hạ như thế nào vậy?” Tôi hỏi, vì thực sự sợ Yến Tần Tang sẽ để lộ ra sơ hở.

“Hừ, chẳng phải vừa rồi Tôn Sưởng bị chảy máu mũi đấy à, tôi gói con cổ trùng vào trong giấy ăn rồi đưa cho hắn, cổ trùng gặp thịt là chui vào ngay, tôi đã tận mắt nhìn thấy nó chui vào lỗ mũi của Tôn Sưởng.” Yến Tần Tang nói.

“Lợi hại.” Tôi giơ ngón tay cái lên.

“Được rồi, cô mau đi trước đi, tránh để người khác nhìn thấy lại nói chúng ta là cùng một hội.” Bạch Trạch nhắc nhở.

Yến Tần Tang gật đầu, cầm túi sách dần dần biến mất trong đám người.

Tôn Sưởng bị ăn thiệt thòi hai lần, gã đứng ở bên ngoài phòng gọi điện thoại, còn Ngô Uy thì ôm Tô Mạt, tỏ vẻ mình không sợ chút nào.

Chưa đến mười phút sau, mười mấy tên đệ tử môn phái Dời mộ hung hăng chạy tới, hiển nhiên những tên này là đệ tử thuộc quyền quản lí của Tôn Trường Thanh.

Ngô Uy vỗ tay, đám đệ tử nhà họ Ngô đã mai phục sẵn cũng xông ra.

Người của hai phe giương cung bạt kiếm, người này chẳng thể làm gì được người kia.

“Tôn Sưởng, tất cả mọi người đều là đệ tử của môn phái Dời mộ, sau lưng hai ta cũng đều có trưởng lão của môn phái, anh nghĩ rằng anh có thể động đến tôi à?” Ngô Uy nói với giọng khinh thường.

Sắc mặt Tôn Sưởng lúc xanh lúc đỏ, nếu đổi thành một người bình thường nào khác, đúng là gã không thèm để vào mắt. Nhưng đúng như Ngô Uy đã nói, gã cùng Ngô Uy là người tám lạng kẻ nửa cân, người này không thể làm gì được người kia.

Nhưng Tôn Sưởng là một người có thù tất báo, đã bao giờ gã phải chịu thiệt thòi lớn như thế? Người đã bị thương thì chớ, đến ngay cả đàn bà của mình cũng bị Ngô Uy kéo đi mất, dù có thế nào gã cũng không thể nuốt trôi được cục tức này.

“Đánh cho ông, đánh chết luôn!” Tôn Sưởng ra lệnh, đám đệ tử của môn phái Dời mộ trực thuộc nhà họ Tôn không hề do dự mà xông tới.

Đệ tử nhà họ Ngô không cam lòng chịu kém miếng, hai phe đánh nhau ầm ĩ, bất cứ lúc nào cũng có thể có những đệ tử bể đầu chảy máu nằm trên mặt đất.

Tôn Sưởng cười mỉa, Ngô Uy thì thản nhiên, hai vị cậu ấm cứ như vậy cách một đám người mà quan sát lẫn nhau.

Tôi đứng đằng sau một đám đông, hỏi: “Không phải chúng ta nên ra tay giúp đỡ à?”

Nếu Ngô Uy và Tôn Sưởng đã đánh nhau, vậy thì chỉ cần tôi cùng Bạch Trạch đứng ra, âm thầm gọi đệ tử nhà họ Cố đến, vậy thì hôm nay Tôn Sưởng chắc chắn sẽ bị người ta xách ra khỏi Royal Capital. Lại thêm việc Yến Tần Tang hạ cổ trùng, xem như Tôn Sưởng đã hoàn toàn bị chúng tôi chơi chết rồi.

“Sư thúc nhỏ gấp cái gì, giờ vẫn còn sớm mà? Cậu thật sự cho rằng nhà họ Tôn chỉ có thế này thôi à? Chúng ta đã muốn chơi chết Tôn Sưởng, vậy thì cũng phải làm sạch cả Tôn Trường Thanh

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip