ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thầy Dời Mộ

Chương 506. . Người đàn ông đó

Chương 506 . Người đàn ông đó

Thị trấn Phong Lâm, trong khoảng sân nhỏ của một căn nhà độc lập ở cuối phốKhi tôi dẫn theo Tù Ngưu và lão già áo đen đến đây, người đàn ông da trắng có biệt danh Thư Sinh đang cắt tỉa hoa cỏ trong sân.

Hai đứa trẻ tầm bảy, tám tuổi đang nhặt những cành cây gãy ở bên cạnh gã và liên tục cười đùa đuổi theo nhau.

Bên cạnh giếng, một cô gái duyên dáng ngồi xổm dưới đất giặt quần áo.

Trên môi cô ta nở một nụ cười, sắc mặt hiền từ, thỉnh thoảng còn dặn hai đứa trẻ chơi đùa phải cẩn thận.

Một gia đình bốn người đầm ấm và hòa thuận.

“Đúng, chính là gã” Lão già áo đen nhìn thấy gã đàn ông da trắng trong sân thì tức giận nói: “Hai vị tiền bối, tấm bản đồ của tôi chắc chắn trong tay gã”

Tôi khẽ gật đầu, Tù Ngưu hóa thành một luồng khói đen bay xuống.

Cảm giác của người đàn ông da trắng rất nhạy bén, vào giây phút Tù Ngưu suất hiện, gã bỗng vứt chiếc kéo trong tay xuống và ôm lấy hai đứa trẻ lùi nhanh về phía sau.

Cùng lúc đó, hàng nghìn thanh kiếm sắc bén suất hiện giữa không trung. Ma khí sôi trào như một cơn mưa kiếm đâm về phía Tù Ngưu.

“Chà, không tồi, mạnh hơn ba thằng bỏ đi kia nhiều” Bên trong sương mù đen, bóng dáng Tù Ngưu mơ hồ suất hiện, hai tay khép lại rồi đột nhiên đẩy ra.

“Bùm bùm bùm”

Tiếng nổ liên tục vang lên, mưa kiếm trên bầu trời đột nhiên tan biến.

Người đàn ông da trắng ôm đứa trẻ mà sắc mặt tái nhợt, một vệt đỏ chảy ra từ khóe miệng.

Ánh mắt người đàn ông da trắng ngưng lại, gã nói với giọng như ra lệnh: “Hồng Liễu, dẫn bọn trẻ đi”

Cô gái trẻ đứng cạnh giếng hoảng sợ rồi nức nở hô: “Mình ơi…”

“Đi” Người đàn ông da trắng ném đứa trẻ trên tay cho người phụ nữ, tay phải của gã vươn ra rồi chụp một cái về phía khoảng không, một thanh trường kiếm màu đen bỗng suất hiện trong tay.

Tù Ngưu khinh thường, nói: “Mày không hỏi tao là ai và tại sao lại đến đây tìm mày à?”

Ánh mắt của người đàn ông da trắng đầy lo lắng, gã nói: “Người bình thường không thể tìm được tôi, người tìm đến nơi chắc chắn là kẻ thù, cần gì phải hỏi chứ”

Tù Ngưu khen ngợi: “Mày cũng thông minh đấy, nhưng rất tiếc, tao không phải kẻ thù của mày và mày cũng chẳng phải là đối thủ của tao”

“Anh…” Người đàn ông da trắng lặng lẽ lau vết máu trên khóe miệng rồi nghi ngờ hỏi: “Không phải là kẻ thù, vậy anh…”

“Trong tay mày có tấm bản đồ không hoàn chỉnh của bộ tộc Lam thị, hãy giao nó ra đây” Thân hình của Tù Ngưu ở trong đám khói đen hạ xuống đất, anh ta lạnh lùng nói: “Đừng có giở trò với tao, nếu không tao không ngại hút sạch máu của hai đứa trẻ này đâu”

Sắc mặt người đàn ông da trắng tối sầm, gã cười tự giễu: “Hóa ra anh cũng phát hiện ra bí ẩn trong tấm bản đồ”

Tù Ngưu cảm thấy hứng thú, hỏi: “Ồ? Theo như lời của mày thì mày đã phát hiện được cái gì rồi à?”

Người đàn ông da trắng không trả lời, gã lấy ra một mảnh bản đồ từ trong túi càn khôn, sau đó nói: “Tôi đã nghiên cứu tấm bản đồ này ba năm và cũng âm thầm tìm hiểu trong ba năm, con đường trên tấm bản đồ chắc chắn đi đến một ma mạch”

“Tôi không xác định được phẩm cấp của ma mạch này, nhưng ít nhất nó cũng phải là một ma mạch cấp thấp cỡ lớn”

“Ha ha ha, mày không hổ có biệt danh Thư Sinh, đầu óc khá hơn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip