Chương 507 . Có người đang chờ tôi
Thời gian nửa tháng nhanh chóng trôi quaChỉ còn ba ngày ngắn ngủi nữa là cuộc chiến giành suất vào Thánh Điện sẽ bắt đầu.
Khi Phong Lạc Vũ đến tìm tôi, chúng tôi tạo thành một nhóm chín người bao gồm cả thiếu Tông chủ Phong Lâm Lang, tất cả nhắm thẳng đến đỉnh Thái Hư.
Đỉnh Thái Hư cách thành Thanh không xa lắm, nếu bay chậm cũng chỉ mất một ngày.
Phong Lâm Lang rất tự tin vào cuộc chiến giành suất vào Thánh Điện này, nói chính xác thì hắn đặt toàn bộ hy vọng vào tôi. Hắn cho rằng tôi nhất định có thể đưa hắn vào Thánh Điện tu hành, vì vậy trong lòng không hề có gánh nặng nào hết.
Trên đường đi, Phong Lâm Lang nói chuyện trên trời dưới đất, trông có vẻ rất thoải mái.
Thấy dáng vẻ thoải mái ung dung của Phong Lâm Lang, Phong Lạc Vũ phải căn dặn: “Lục đệ, tuy rằng tiền bối Trần ra tay giúp em lấy được suất vào Thánh Điện tu hành, nhưng chính đệ cũng nên rèn luyện trong những bài kiểm tra của Thánh Điện, loại kỳ ngộ này không phải lúc nào cũng có đâu”
“Ngũ tỷ yên tâm, đệ sẽ làm hết sức mình” Phong Lâm Lang cười nhẹ, “Theo quy định trước đây của Thánh Điện, việc kiểm tra đại khái chia thành ba vòng, với thực lực của đệ tuyệt đối có thể thuận lợi vượt qua vòng một và vòng hai, chỉ có vòng thứ ba…”
Nói đến đây, Phong Lâm Lang thở dài bất lực: “Những người có thể vào vòng ba đều là người suất sắc trong thế hệ trẻ của Ma giới, thực lực của đệ vẫn kém một chút”
“Thiếu chủ đừng nên tự coi nhẹ mình” Lão Hỗ đi theo phía sau an ủi: “Thực lực chỉ là một phần thôi, tôi thấy chủ yếu còn phải do vận may nữa”
“Đại tỷ nói rất đúng” Lão Đinh phụ họa: “Lấy ví dụ lần thi tranh suất vào Thánh Điện lần trước đi, đề thi của vòng thứ ba là gì? Thi ngủ, cho tất cả những người tới thi đi ngủ, người càng tỉnh ngủ sớm thì càng bị đào thải, cái khảo nghiệm đấy là cái mẹ gì vậy, định đùa nhau chắc?”
Lão La cười nói: “Ha ha ha, chứ còn gì nữa. Nếu không phải tuổi của đệ lớn quá rồi, không phù hợp với tiêu chuẩn chọn lựa đệ tử của Thánh Điện thì đệ chắc chắn có thể ngủ mấy ngày mấy đêm luôn, đệ mà không được hạng nhất thì chẳng còn ai được cả”
Phong Lạc Vũ cười khẩy, “Sự thật cũng không đơn giản như mấy người nghĩ đâu”
“Theo tôi được biết, vòng thi thứ ba trong cuộc thi lần trước, mặt ngoài nói là thi ngủ, nhưng thứ thực sự cần khảo nghiệm chính là tâm tính của các ứng viên.”
“Tâm tính của họ phải được tới mức núi Thái Sơn có sụp đổ trước mặt cũng không đổi sắc, trấn định tự nhiên, lòng tĩnh như nước”
“Mấy người có biết trong cuộc thi lần ấy đã xảy ra chuyện gì không?” Phong Lạc Vũ gạt sợi tóc rủ xuống trán, tiếp tục nói: “Theo lời của những người bị đào thải kể lại thì bên cạnh mỗi người bọn họ đều được bày một chiếc đàn cổ”
“Khi tiếng đàn vang lên, tiếng đàn như đâm xuyên qua nguyên thần của họ, giống như có vô số lưỡi kiếm đâm vào da thịt, nhưng lại không có cách nào sử dụng tu vi để chống cự lại được”
“Nằm ngủ ở trong hoàn cảnh đó, đừng nói là mấy ngày mấy đêm, dù chỉ là thời gian một nén hương ngắn ngủi thôi cũng khó mà chịu đựng được”
“Thánh Điện chọn lựa đệ tử đúng là rất coi trọng tư chất và ngộ tính, nhưng thứ họ càng quan tâm hơn là sự kiên định một lòng tu ma”
“Chỉ mới là bị tiếng đàn quấy
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền