Chương 508 . Đỉnh Thái Hư
Một ngày sau, nhóm chúng tôi thuận lợi đi đến núi Thái HưNúi Thái Hư rất lớn, nhưng lại không có chóp núi.
Nói đơn giản thì ngọn núi này giống như bị người ta cắt ngang vậy, bóng loáng như gương luôn.
Không có một nhành cây ngọn cỏ nào tồn tại.
Giống hệt như sân bóng của Trung Quốc, vô cùng trống trải.
Nhưng ở đây lớn hơn nhiều so với sân bóng, tối thiểu nó cũng phải lớn gấp bảy, tám lầm một cái sân bóng.
Trên đỉnh núi đang tụ tập rất nhiều người.
Họ túm năm tụm ba trò chuyện rôm rả, hoặc là ngồi một mình khoanh chân nhắm mắt nghỉ ngơi.
Từ xa xa nhìn lại, tiếng người cười đùa nói chuyện cực kì huyên náo.
“Ôi đệch, náo nhiệt thật đấy” Tù Ngưu ném bầu rượu trong tay đi, sau đó chỉ vào đám người phía dưới mà khinh ngạc, nói: “Đám này, tất cả những người này đều đến tham gia vào cuộc thi giành suất vào Thánh Điện sao?”
Phong Lạc Vũ giải thích: “Một nửa là ứng viên đến tranh suất, một nửa là tới xem náo nhiệt thôi. Nói gì thì nói, cuộc thi dành suất vào Thánh Điện cũng phải mấy nghìn năm mới mở một lần, những người không đủ tư cách tham gia mà tới đây xem cũng được mở mang kiến thức mà”
“Vả lại, cũng giống như chúng ta, những người tới thi đều có tùy tùng đi theo. Nhiều thì mười mấy người, ít thì ba, bốn người đi cùng”
“Sáng ngày mai sứ giả Thánh Điện mới giáng lâm, đến lúc đó sợ là trên đỉnh núi này càng có nhiều người hơn” Phong Lạc Vũ nói xong thì bay xuống một khoảng đất trống ở phía dưới.
Mấy người chúng tôi theo sát phía sau, trong vô thức, tất cả mọi người đều đem tôi trở thành người chủ chốt, bảo vệ ở vị trí trung tâm.
Bao gồm cả Phong Lâm Lang nữa, biểu hiện trên mặt hắn như thể tôi đây thừa sức lấy được suất vào Thánh Điện vậy.
Làm tôi nhìn mà dở khóc dở cười.
Với tu vi của tôi, còn cần bọn họ bảo vệ à?
“Mọi người nghỉ ngơi một đêm, yên lặng đợi sứ giả của Thánh Điện đến” Phong Lạc Vũ nhìn vài nhóm nhỏ ở đằng xa với ánh mắt cảnh giác, cô ta nói: “Đám người kia là Yêu tộc, mọi người nhớ cẩn thận, đừng gây nên rắc rối không cần thiết”
Mọi người cùng gật đầu, khoanh chân ngồi xếp bằng.
Tù Ngưu lấy từ trong túi càn khôn ra mấy bình rượu ngon rồi cười bảo: “Chỉ ngồi không thì chán lắm, chúng ta cùng uống một ly?”
Phong Lâm Lang mỉm cười, biểu thị hắn không uống rượu.
Lão Hỗ cũng xua tay, “Ngày mai là cuộc chiến giành suất vào Thánh Điện bắt đầu rồi, tốt hơn hết là uống ít thôi, để tránh hỏng việc”
Tù Ngưu nói với vẻ lười nhác: “Tôi có tham gia thi đâu, làm sao mà hỏng việc được? Hơn nữa, có chủ nhân của tôi ở đây, có là đồ đần mới tìm chúng ta gây phiền phức”
“Ha ha, câu này thì tôi đồng ý” Tật nghiện rượu của lão La lại phát tác, ông ta lấy luôn một bình rượu ngon uống vài ngụm, say sưa nói: “Có tiền bối Trần ở đây, kẻ dám chọc chúng ta đúng là tự tìm đường chết”
“Vậy tôi cũng uống một bình” Lão Đinh cũng cười, “Dù sao mấy lão già chúng ta cũng không có tư cách tham gia cuộc thi, uống chút rượu giết thời gian cũng vui”
Phong Lạc Vũ thở dài bất đắc dĩ, lắc đầu nói: “Ba thùng rượu tụ lại một chỗ, sao các ông không uống chết luôn ở Thiên Túy Lâu nhỉ?”
“Nào nào, thế mấy người thì sao, có muống uống không?” Tù Ngưu quay ra hỏi mấy gã thủ vệ của Phong Lâm Lang.
“Cám ơn tiền bối đã mới, chúng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền