Chương 511 . Thân thiết với ai
Sau khi nghe Phong Lạc Vũ nói, tôi há hốc mồm vì ngạc nhiênCái gã tên Mộng Phương Châu này cũng to gan quá đấy?
Cuộc chiến giành suất vào Thánh Điện lần này diễn ra ở Nam Cương, nơi đây còn là địa bàn của Phong Ma tông, gã lại trêu đùa Phong Lạc Vũ ngay trước mặt thiếu Tông chủ của Phong Ma tông, mẹ nó chứ đây chẳng phải là tự tìm phiền phức à?
Nhưng nghĩ kỹ lại thì Mộng Phương Châu khá thông minh.
Đầu tiên, gã là đệ tử đứng đầu trong số những đệ tử thân truyền của Tông chủ Mộng Ma tông, thân phận và địa vị không hề tầm thường. Cho dù gã có khiêu khích đám người Phong Lâm Lang thì Phong Ma tông cũng phải e dè lai lịch của gã mà không thể ra tay sát hại.
Không nể mặt tăng thì cũng phải nể mặt Phật, bốn Ma tông lớn đã chung sống hòa bình nhiều năm như vậy, không ai muốn chủ động phá vỡ mối quan hệ cân bằng mong manh này.
Hơn nữa, sáng mai sẽ có sử giả của Thánh Điện xuất hiện, cuộc chiến giành suất vào Thánh Điện đã vô cùng cấp bách rồi.
Bất kể là Phong Ma tông hay là Phong Lâm Lang, chẳng có ai muốn chậm trễ “bữa tiệc lớn” nghìn năm mới có một này chỉ vì ân oán với gã.
Cuối cùng, xung đột giữa gã và Phong Lâm Lang xảy ra ở đỉnh núi Thái Hư.
Dưới sự chứng kiến của hàng vạn người, nếu gã thật sự chết ở Nam Cương, Phong Ma tông sẽ là người đầu tiên không thoát khỏi liên quan.
Dù nhìn ở góc độ nào thì Mộng Phương Châu cũng vô cùng an toàn.
Đương nhiên, đây cũng là do Mộng Phương Châu biết thực lực của Phong Lâm Lang ngang ngửa với mình, nên đối phương cũng chẳng làm gì được gã.
Nếu không, cho dù Phong Lâm Lang không dám giết gã nhưng cũng có thể làm gã mất hết thể diện.
Không những Mộng Phương Châu mất thể diện mà còn làm mất mặt mũi của Mộng Ma tông ở phía sau gã.
Chuyện này sẽ biến thành trò cười cho tất cả mọi người.
Mộng Phương Châu nhận thấy điều này nên mới không hề e ngại gì khi đối mặt với Phong Lâm Lang.
“Tiền bối…” Phong Lạc Vũ vô cùng đáng thương nắm chặt tà váy rồi mím môi với tôi: “Có người bắt nạt tôi”
Tôi không nhịn được cười, “Phong Lâm Lang đã đi báo thù giúp cô rồi mà”
Phong Lạc Vũ làm ra dáng vẻ của một cô gái uất ức sắp khóc đến nơi: “Ngài vừa nói là tu vi của Lục đệ chỉ ngang ngửa với Mộng Phương Châu, vậy làm sao có thể dậy cho gã một bài học được”
“Vậy thì sao?” Tôi cố tình hỏi.
Phong Lạc Vũ cúi đầu không nói, cô ta khẽ khép hai chân lại rồi hơi nức nở.
Khi cô ta ngẩng đầu lên lần nữa, đôi mắt của vị lâu chủ thần bí của Thiên Túy Lâu này đỏ hoe và ngấn lệ.
Tôi cười khổ, “Bị người khác bắt nạt thì phải chủ động mà đánh lại chứ, chỉ ngồi khóc cũng chẳng có tác dụng gì”
Phong Lạc Vũ quật cường ngẩng đầu, cô ta nhìn lên không trung rồi nức nở, “Nhưng tôi đánh không lại”
Tôi có thể hiểu được sự tức giận và uất ức trong lòng Phong Lạc Vũ.
Phong Lạc Vũ là một cô gái, hơn nữa còn là Ngũ tiểu thư của Phong Ma tông. Cô ta bị đùa giỡn trước mặt nhiều người như vậy, dù có đổi thành cô gái nào thì cũng không thể chấp nhận được.
“Đánh hay không là một chuyện, có dám hay không lại là chuyện khác” Tôi giơ tay vỗ đầu Phong Lạc Vũ rồi bình tĩnh nói: “Chỉ cần cô ra tay, tôi sẽ luôn bênh người thân mà chẳng cần biết đúng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền