Chương 512 . Tôi dạy cô cách bắt nạt người khác
Trên đỉnh núi Thái Hư, bầu không khí thật kỳ quáiÁnh mắt bỡn cợt và ranh mãnh của mọi người đều đổ dồn vào Phong Lạc Vũ và Mộng Phương Châu.
Một người là Ngũ tiểu thư của Phong Ma tông.
Một người là đệ tử đứng đầu của Tông chủ Mộng Ma tông.
Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu.
Nam chưa cưới, nữ chưa gả.
Nếu chỉ xét riêng thân phận và địa vị, hai người này dường như là một cặp trời sinh.
Tiếc là hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình.
Hơn nữa, hoa rơi hữu ý dường như chỉ là vẻ bề ngoài.
Nếu là chân thành, làm gì có người đàn ông nào lại đùa giỡn cô gái mà mình yêu trước mặt mọi người và biến cô ấy thành trò cười chứ?
Suy cho cùng, sự yêu thích của Mộng Phương Châu đối với Phong Lạc Vũ chỉ là dục vọng của đàn ông với sắc đẹp mà thôi.
Chẳng phải những thứ đẹp đẽ luôn khiến người ta ham muốn sao?
“Tiền bối…” Phong Lâm Lang đứng phía sau tôi, gã có vẻ vô cùng tức giận, ngập ngừng muốn nói nhưng lại thôi.
Tôi bỗng dưng hỏi: “Nếu giết tên đó thì có gây rắc rối cho Phong Ma tông không?”
Sắc mặt Phong Lâm Lang đanh lại, sau một thoáng trầm ngâm, gã nói nhỏ: “Nếu là tiền bối ra tay, Phong Ma tông có thể phủi sạch mọi quan hệ”
Tôi mỉm cười hỏi: “Chắc chắn chứ?”
Phong Lâm Lang thản nhiên nói: “Tiền bối không phải là người của Phong Ma tông, cho dù sau này Mộng Ma tông muốn truy cứu thì cũng không có lý do”
Tù Ngưu nói xen vào: “Nhưng chúng ta đứng cùng nhau mà”
Phong Lâm Lang cười lạnh, “Đứng cùng thì thế nào? Trên đỉnh Thái Hư này có nhiều người như vậy, chẳng phải mọi người đều đứng cùng nhau sao? Dù Mộng Ma tông có lấy cái cớ này để làm phiền, Phong Ma tông cũng chẳng sợ”
“Tốt, có câu này của cậu là đủ rồi” Tôi bước ra khỏi đám đông và đi đến bên cạnh Phong Lạc Vũ, tôi nhìn cô gái đang đẫm nước mắt này rồi dịu dàng nói: “Đừng bao giờ khóc trước mặt người đàn ông mà cô ghét, bởi vì cô càng đau khổ thì gã càng vui vẻ”
“Loại cặn bã này, sao phải để gã vui vẻ chứ?” Tôi ra hiệu cho lão Hỗ lấy một đôi giày thêu mới giúp Phong Lạc Vũ đổi giày, sau đó nói khẽ: “Tôi vừa nói, chỉ cần cô ra tay, dù thắng hay thua thì tôi vẫn bênh người thân không cần biết đúng sai”
Phong Lạc Vũ luống cuống lau nước mắt, cô ta giả vờ mạnh mẽ, nói: “Tôi có khóc đâu, chỉ là gió trên đỉnh núi hơi mạnh mà thôi”
“Ừ, gió trên đỉnh núi đúng là hơi mạnh thật” Tôi phối hợp: “Nhìn đi, tôi sẽ dạy cô cách bắt nạt người khác”
Không đợi Phong Lạc Vũ nói, tôi cúi xuống nhặt chiếc giày mà cô ta đã thay ra, sau đó đi thẳng đến chỗ Mộng Phương Châu.
Đến khi cách Mộng Phương Châu hơn một mét, tôi ném chiếc giày đến trước mặt gã rồi bình tĩnh nói: “Việc tốt phải có đôi, cậu cầm về nhà rồi nửa đêm lấy ra mà dùng, như vậy sẽ càng tăng khoái cảm”
“Phụt”
Tiếng cười vang lên trên đỉnh Thái Hư.
Bầu không khí kỳ quái và căng thẳng bỗng trở nên sôi động hơn với sự xuất hiện của tôi.
Một người tu ma ôm bụng cười to: “Mẹ nó, miệng của thằng này ác thật. Cầm một chiếc giầy thêu về dùng buổi đêm cho tăng khoái cảm, xin lỗi chứ tôi quá ngây thơ nên không hiểu ý trong đó”
“Tôi nhổ vào, anh mà ngây thơ? Khóe mắt thì sưng vù, bước chân lảo đảo, vừa nhìn là biết thường xuyên nằm với gái rồi”
“Ha ha
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền