ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thầy Dời Mộ

Chương 556. . Ăn trộm gà không thành còn mất nắm gạo

Chương 556 . Ăn trộm gà không thành còn mất nắm gạo

Một tháng sau, vào lúc đêm khuya của một ngày nào đó, Trần An đang ngồi khoanh chân trên giường bỗng mở mắt, đá đạo nguyên đang cầm trong tay lại hóa thành bột phấn một lần nữa, cậu khẽ vung tay lên để bụi rơi xuống đất“Một tháng, mình đã hấp thu 130 viên đá đạo nguyên trung phẩm, cùng với 20 gốc dược liệu luyện xương, đây đã là giới hạn tu luyện cao nhất của mình, cũng không phải thân thể không chịu đựng được mà là do tu vi của mình…” Trần An đứng dậy, cậu lắc cánh tay nghe răng rắc.

“Bây giờ nếu mình đối mặt với Trần Tuyên, mình sẽ không cần trốn nữa, hắn đừng hòng áp chế được mình” Trần An nhếch miệng cười, sức mạnh quen thuộc này khiến cậu rất say mê. Trần An tin rằng, chỉ cần có đủ tài nguyên, cậu sẽ sớm khôi phục như xưa. Nói gì thì nói, Trần An bây giờ đang hấp thu đá đạo nguyên trung phẩm và dược liệu cũng phải tầm 30 năm tuổi, đãi ngộ như vậy dù là ở kinh thành cũng không có nhiều gia tộc làm được.

Trong tay Trần An vẫn còn 28 viên đá đạo nguyên trung phẩm nữa, dược liệu đã tiêu hao hết rồi, nếu muốn tiếp tục tu luyện một cách xa xỉ như vậy, cậu nhất định phải đi mua sắm. Hơn nữa dược liệu 30 năm tuổi không có tác dụng nhiều đối với cậu nữa, Trần An cần dược liệu từ 50 đến 100 năm tuổi, và cậu cũng cần một binh khí vừa tay để phát huy tối đa sức mạnh của mình.

Binh khí được chia thành năm cấp bậc, lần lượt là phàm binh, linh binh, huyền binh, thiên binh, đạo binh, mỗi cấp bậc lại được chia thành ba hạng là thượng, trung, hạ.

Vũ khí bình thường nhất chính là phàm binh, nó được rèn từ sắt đá cứng rắn và có thể dùng lực đạo nguyên để gia tăng sức mạnh, nói chung nó rất thích hợp với cảc võ giả cấp đạo chủng.

Mặc dù nó là thứ vũ khí thông dụng nhất, nhưng giá cũng không hề rẻ, một thanh phàm binh hạ phẩm trên thị trường có giá ít nhất là ba vạn đồng vàng. Nếu có được một thanh phàm binh thượng phẩm, sức tấn công của bản thân sẽ càng trở nên đáng sợ. Binh khí của Trần An lúc còn ở kinh thành là một thanh phàm binh thượng phẩm kiếm Hàn Sơn, nhưng sau sự cố đó nó đã mất tích.

Còn về phần linh binh, không thể mua bằng đồng vàng, ít thì 30 nghìn đến 50 nghìn viên đá đạo nguyên, nhiều thì mấy trăm nghìn. Theo như Trần An biết, ông cụ Trần có một thanh linh binh hạ phẩm, năm đó ông cụ đã phải bỏ ra sáu vạn đá đạo nguyên hạ phẩm, nhưng sức mạnh của nó thật sự khủng khiếp, chỉ một đòn mà phạm vi vài chục mét hoàn toàn bị hủy diệt.

“Với thực lực của mình bây giờ, nhiều nhất chỉ có thể sử dụng phàm binh trung phẩm, nếu không đạo nguyên sẽ không đủ để chống đỡ, rất dễ bị sức mạnh bắn ngược” Trần An lẩm bẩm một mình.

Phàm binh trung phẩm cũng thường có ở thị trấn Nam Sơn, thứ mà Trần An cần gấp vẫn là đá đạo nguyên, cậu cũng đâu thể đi đến rừng trúc nữa. Lần trước vì để tăng phẩm cấp của đá đạo nguyên mà đã khiến cả rừng trúc chết khô, cảnh tượng kỳ quái ấy đã khiến kẻ khác chú ý, nhất là ba gia tộc lớn ở thị trấn Nam Sơn, cho dù Trần An có đi nữa thì lực đạo nguyên ở nơi đó cũng không đủ.

Sau khi thở ra một hơi ngột ngạt, Trần An nhét túi càn khôn vào trong ngực, đôi mắt bình tĩnh của cậu bỗng thay đổi, bởi vì Trần An

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip