Chương 557 . Hạ Khinh Du
“Không đúng, toàn bộ sức mạnh của lực đạo nguyên trong cơ thể mình đã bị áp chế, có vẻ như đều do viên đá nhỏ màu đen kia, chính vì vậy mà trông mình giống như một người bình thường nên chưởng quầy Mạc mới chủ quan”Trần An vừa cầm viên đá nhỏ màu đen trên tay vừa âm thầm phân tích, cậu cũng thử làm một thí nghiệm là để viên đá sang chỗ khác, và Trần An có thể cảm nhận rất rõ ràng lực đạo nguyên của mình bắt đầu chuyển động. Nhưng khi cậu để viên đá đó vào trong ngực, lực đạo nguyên đang tỏa ra lập tức biến mất.
“Chậc chậc, không ngờ ngoài việc làm tăng cấp bậc của đá đạo nguyên, viên đá nhỏ màu đen này còn có tác dụng thần kỳ như vậy, như thế này thì chỉ cần mình không ra tay, chẳng ai có thể phát hiện mình đã khôi phục đạo chủng và cũng không thể nhận ra được tu vi của mình” Trần An khẽ thở phào, cậu thật sự lo lắng bị đám người Trần Tượng Hòa nhìn ra sơ hở.
Sáng sớm hôm sau, một nhân viên trong cửa tiệm phát hiện ra xác của chưởng quầy Mạc khi dọn dẹp đống đồ đạc lộn xộn. Nhất thời, toàn bộ Thiên Thảo Các rơi vào hoảng loạn, lòng Trần An vẫn rất bình tĩnh, bề ngoài cậu tỏ ra rất ngạc nhiên và thương cảm. Nhà họ Trần cũng phái người đến hỏi thăm vài câu, dù sao đây chỉ là chưởng quầy của một cửa hàng thuốc nên cũng chẳng được gia tộc coi trọng. Hỏi thăm vài câu xong cũng chẳng giải quyết được gì, ít nhất không có ai nghi ngờ Trần An cả.
Thiên Thảo Các vẫn mở cửa như thường lệ, chưởng quầy mới vẫn chưa tới nên Trần An rất vui vẻ và nhẹ nhõm, nhưng cảm giác nhẹ nhõm của cậu chỉ duy trì được đúng một ngày.
Vào lúc tối muộn, hai vị khách không mời mà đến đã phá vỡ sự yên bình của cửa hàng thuốc, hoặc có thể nói họ đã phá vỡ nội tâm bình lặng trong ba năm qua của Trần An.
Người bước vào cửa hàng thuốc đầu tiên là một thanh niên trẻ mặc bộ áo dài màu tím bằng gấm, đầu đội chiếc kim quan, khuôn mặt trắng trẻo đẹp trai, bên hông đeo một chiếc ngọc bội mắt phượng đỏ rực, hai tay buông nhẹ phía sau. Gã đứng ở đó mà lực đạo nguyên trong trời đất lại tự động lao đến, trông rất kỳ quái và khiến người khác phải sinh lòng kính sợ.
Khác với vẻ cáo mượn oai hùm của Trần Tuyên, người thanh niên mặc áo dài tím nhếch miệng nở nụ cười như gió xuân, hai hàng lông mày ngạo nghễ tự nhiên, không hề có vẻ giả tạo nào.
Gã nhìn Trần An đứng sau quầy bằng ánh mắt bình tĩnh pha chút khinh thường, một lúc lâu sau mới bình thản nói: “Xem ra mày đã quen với cuộc sống bình thường rồi, đúng là năm tháng bào mòn tâm trí con người mà”
Trần An không trả lời, ánh mắt của cậu rơi vào bóng người phía sau người thanh niên, thậm chí hơi thở của cậu cũng trở nên gấp gáp, bàn tay đang giấu trong ống tay áo siết chặt lại theo bản năng, sau đó lại từ từ thả ra.
Có một cô gái xinh đẹp đang đứng ở đó, không giống những người con gái khác thích mặc váy, cô ấy mặc một bộ quần áo màu xanh, chân đi đôi giày vải đen, mái tóc mềm mại như thác nước buông xuống sau lưng và được buộc bằng một ruy băng màu xanh đơn giản.
Làn da cô ấy mịn màng trắng bóng như ngọc, đôi mắt trong như nước mùa thu khiến người khác phải say đắm.
Giống như một đóa hoa lan nở dưới vực sâu, không tranh quyền thế nhưng lại khiến người
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền