ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thầy Dời Mộ

Chương 566. . Ba loại trà

Chương 566 . Ba loại trà

Thị trấn Vân Vụ ở chân núi Thiên Lan, Nam CươngThị trấn Vân Vụ tựa lưng vào núi Vân Vụ, cách Thiên Lan Ma tông khoảng 300 dặm.

Thị trấn này không lớn, thế dựa vào núi và ở cạnh sông.

Nơi đây thanh tĩnh nhàn nhã, đơn giản bình dị.

Hai năm trước, có một ông già lạ mặt đến thị trấn Vân Vụ, người này tóc trắng xóa, tay cầm một cây gậy chống bằng trúc.

Ông ta rất già, mắt mờ chân chậm, trông còn tang thương hơn cả người già nhất trong thị trấn.

Ông già lưng còng, vừa đi vừa nghỉ, hốc mắt trũng sâu, trong con ngươi không còn ánh sáng.

Ông ta mặc một bộ áo dài cũ nát màu xanh, tay cầm cây gậy tre xanh bẩn thỉu, run rẩy bước đi dọc theo con phố.

Lúc đầu, người dân trong thị trấn nghĩ rằng ông già này là một kẻ lang thang vô gia cư, hoặc là dân chạy tị nạn đáng thương từ nơi khác đến.

Dù sao ông ta cũng ăn mặc quá rách rưới, chật vật nghèo túng không khác gì ăn mày.

Nhưng không ngờ, ông già này lại ra tay rất hào phóng, mua thẳng luôn một cửa hàng đang rao bán ở cuối phố.

Tính cả cửa hàng và nhà ở sân sau tổng cộng hết 37 đồng vàng, thanh toán hết một lần ngay tại chỗ.

Đừng nói chủ nhân của cửa hàng này kinh ngạc đến mức không ngậm được miệng, mà đến chính đám người vây xem trong thị trấn cũng đều sửng sốt.

37 đồng vàng, đây không phải là một số tiền nhỏ đâu.

Hóa ra ông già này không phải tên ăn mày, mà là “đại gia ngầm”?

Sau đó, ông già này ở lại trong thị trấn Vân Vụ.

Và cải tạo cửa hàng cũ thành quán trà.

Tuy nói là quán trà, nhưng ở trong mắt cư dân của thị trấn thì đấy chỉ là chuyện tiếu lâm mà thôi.

Bởi vì trong quán trà chỉ có một cái bàn và một cái ghế.

Theo quy định của ông già, mỗi ngày chỉ tiếp khách ba lần.

Vào buổi sáng, buổi chiều và buổi tối, ba khoảng thời gian khác nhau.

Ngoài ra, trong thực đơn cũng chỉ có ba loại dành cho khách.

Trà Sinh, trà Tử, và trà Kiếm.

Tên loại trà quá kỳ dị, khiến người ta nhìn mà chẳng hiểu gì cả.

Còn tiền trà thì tùy tâm.

Muốn trả bao nhiêu thì trả, mà không trả, ông già cũng không để ý.

Chẳng ai biết được ông ta muốn làm cái gì, và bán loại trà gì.

Sau đó, theo những cư dân đến uống trà trong quán ông già để thỏa mãn tính tò mò kể lại, thì thứ trà kia không thể nào uống được.

Trà có mùi rất hăng, nước trà đục ngầu, đắng chát rất khó nuốt.

Còn kém hơn cả trà trong các quán trà bình thường ở trong thị trấn.

Nếu đổi thành một quán trà bình thường mà dám phục vụ cho khách loại trà này, e rằng cả người và quán đều bị đánh rồi.

Nhưng mà ông già này đã quá già rồi, làm đám khách tức giận đến phát điên chỉ muốn phát tiết cũng không ra tay nổi.

Chính vì như vậy mà đa số mọi người đều để lại một đồng tiền trà, coi như là làm việc thiện.

Và thế là, suốt hai năm trời, hầu như không ai quan tâm đến quán trà của ông già ấy nữa, trước cửa vắng vẻ đến nỗi có thể giăng lưới bắt chim cũng được.

Ngày nào ông già cũng mở cửa vào lúc sáng sớm, sau đó nằm lơ mơ trên chiếc ghế trong cửa hàng.

Bên cạnh đặt một ấm trà bằng sắt, khi khát nước thì lấy ra nhấp vài ngụm.

Ông già ngâm nga vài bài hát dân gian, ý a ý ơ rồi gật dù đắc ý.

Trông ông ta có vẻ rất hài lòng và hưởng thụ.

Ông già

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip