ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thầy Dời Mộ

Chương 567. . Một chén trà Kiếm

Chương 567 . Một chén trà Kiếm

Đây là lần đầu tiên Quách Lộ gặp được loại “quy tắc vô lễ” này, cô ta hứng thú nhìn ông già áo xanh đang ngủ gật, sau đó xua tay ra hiệu mấy đệ tử khác đừng ồn ào nữaTiếp theo, cô ta chỉ vào danh mục trà và hỏi: “Xin hỏi lão Thanh, trà Sinh, trà Tử, trà Kiếm, ba loại trà này có chỗ nào khác nhau và giá cả thế nào?”

“Tiền trà nước tùy tâm, nước trà có vị thế nào thì phải uống mới biết được” Ông già tóc bạc từ tốn nói: “Với tu vi của cô thì không thích hợp uống trà ở chỗ tôi đâu. Tốt nhất là cô đừng uống trà này, đừng để xảy ra chuyện gì liên quan đến tính mạng rồi lại khiến tôi bị phiền phức”

“To gan” Một vài đệ tử tức giận vì thái độ kiêu ngạo và khinh khỉnh của ông già, bọn họ quát lên một cách gay gắt: “Nói bậy, quá khoác lác. Mấy cái loại trà của người phàm làm sao khiến chúng tôi mất mạng được? Ông có biết thân phận thật của chúng tôi không?”

“Tôi không biết và cũng không muốn biết” Ông già tóc bạc nói thản nhiên.

“Ông…” Đám đệ tử tức đến nghiến răng, bọn họ chỉ ước gì được xông lên dạy cho lão già này một bài học.

Đôi mắt đang rũ xuống của Quách Lộ bỗng sáng lên, cô ta nói với giọng trầm tư: “Nếu như tôi nhất định phải nếm thử thì sao?”

Đôi mắt đục ngầu vô thần của ông già tóc bạc từ từ mở ra, ông ta cười nhẹ, hỏi: “Vậy cô định uống loại trà nào?”

Quách Lộ thoáng trầm ngâm rồi nghiêm mặt nói: “Tôi luyện kiếm, vậy hãy cho tôi một chén trà Kiếm đi”

Ông già tóc bạc cố sức đứng dậy từ trên ghế, sau đó lẩm bẩm: “Trà kiếm tuy tốt nhưng khó tìm được người hiểu mình. Tu vi của cô còn chưa đủ để lĩnh ngộ kiếm ý của tôi, thật đáng tiếc”

Giọng nói của ông già rất khẽ, khẽ như tiếng muỗi kêu, vì vậy Quách Lộ cũng không nghe thấy.

Cô ta ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế dài duy nhất của quán trà, sau đó dặn dò đám đệ tử: “Đừng gây chuyện, hãy lịch sự một chút. Quán trà này không phải quán trà bình thường và chủ quán cũng không phải người tầm thường đâu”

“Cái gì?” Nữ đệ tử Nam Hương mở to mắt hô lên một tiếng, sau đó lại vội vàng che miệng rồi hỏi nhỏ: “Quách sư tỷ, sao chị lại nhìn ra được?”

Quách Lộ thản nhiên đáp: “Ông ta nói tu vi của chúng ta không thích hợp đến đây uống trà, điều này chứng tỏ ông ta nhìn thấu tu vi của chúng ta. Nhưng chúng ta lại không nhìn thấu được ông ta, người bình thường làm gì có bản lĩnh này?”

“Cái này…” Nam Hương giật mình, cô ta vội vàng nhìn về phía ông già tóc bạc đang đi ra sân sau. Một lúc lâu sau, cô ta mới nói với vẻ mặt tái nhợt: “Trên, trên người ông ta có một lớp sương mù, nó ngăn cản hoàn toàn cảm giác của tôi”

“Đúng là kỳ quái” Mấy đệ tử khác phụ họa: “Quách sư tỷ, cẩn thận vẫn hơn. Người kỳ quái như vậy lại sống ẩn dật ở thôn Vân Vụ, chúng ta vẫn nên đề phòng, trà do ông ta pha có thể có vấn đề”

Quách Lộ bình tĩnh nói: “Nếu ông ta muốn hại chúng ta thì đã không nhắc nhở rồi. Yên tâm đi, người này không có ác ý với chúng ta”

Mấy đệ tử quay ra nhìn nhau, sau đó khẽ gật đầu, nhưng vẫn rất cảnh giác.

Quách Lộ an ủi: “Đừng lo, Thiên Lan Ma tông chỉ cách đây có ba trăm dặm. Nếu chúng ta xảy ra chuyện bất trắc gì thì cao thủ trong môn phái vẫn có thể kịp thời chạy

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip