Chương 569 . Tôi sai rồi sao
Không sợ chết và chết ngay lập tức là hai khái niệm hoàn toàn khác nhauGiống như Ô Nhan Cửu lúc này, từ trước đến nay cô ta đều cảm thấy mình là người không sợ chết.
Đối với người tu ma, khi đã bước lên con đường tu luyện ma đạo đầy máu tanh và nguy hiểm này, thì đã sớm nhìn thấu sinh tử hơn những người khác.
Những năm qua Ô Nhan Cửu cũng gặp không ít “kiếp nạn”, dù là ban đầu đụng phải Khương Thanh Vân muốn coi cô ta như lô đỉnh để hấp thu tu vi của cô ta, hay là sau này gặp nạn trong rừng Lôi Viêm. Hoặc vô tình đắc tội với Tưởng Tuấn trong lúc áp giải cống phẩm đến Phong Ma tông.
Mỗi một lần cô ta đều suýt chết.
Mỗi một lần Ô Nhan Cửu đều chuẩn bị sẵn tâm lý rằng mình sẽ chết.
Cô ta khi đó quá nhỏ yếu, bất lực, tuyệt vọng, đầu hàng số mệnh, lại không bao giờ vì sợ hãi mà rơi lệ.
Nhưng hiện tại, cô ta khóc.
Uống một chén trà Tử này, cô ta sẽ chỉ còn lại nửa ngày.
Sau nửa ngày, nếu không thể thành công đột phá cảnh giới, trong cơ thể cô ta sẽ không tiếp tục sản sinh ra sức sống mới.
Không có sức sống thì có nghĩa là đã chết, chết hoàn toàn.
Không phải chết ở trong tay kẻ địch, mà là chết ở trong tay của chính mình.
Đây là một chuyện vừa buồn cười vừa bi ai biết bao.
Cô ta cố gắng nhiều năm như vậy nhưng cũng chỉ là như hoa trong gương, như trăng trong mộng mà thôi.
Làm sao mà cam tâm được chứ?
Chính vì Ô Nhan Cửu không cam tâm, cho nên cô ta khóc.
Cô ta hận mình vô dụng, hận mình cố chấp, hận sự động lòng của mình.
Nhưng lại không hề hận người đàn ông đã khiến cô ta sinh ra bóng ma tâm lý kia.
Cô ta nhìn chén trà Tử bốc khói trước mặt mà ứa nước mắt, nói như lời dặn dò cuối cùng: “Hồng Y, nếu tôi chết rồi, em về lại bộ lạc Ô thị đi. Tôi đã sắp xếp xong xuôi cho em ở bên chỗ đại thủ lĩnh rồi, tìm người mà em thích ở trong bộ lạc và sống bình an cả đời nhé. Giúp chồng dạy con, cơm canh đạm bạc, có lẽ sẽ hơi khổ một chút, nhưng chung quy lại vẫn sẽ hạnh phúc”
“Đương nhiên, nếu như em không vừa ý ai thì cứ ở lại bên cạnh đại thủ lĩnh làm hầu gái, có ông ấy che chở cho em, tôi cũng yên tâm”
“Nhớ lấy, tuyệt đối không được ở lại Thiên Lan Ma tông” Giọng Ô Nhan Cửu rất nghiêm túc, “Em là người phàm không có năng lực tự vệ, sau khi tôi chết rồi, Tông chủ và mấy vị trưởng lão sẽ không để ý và dung túng cho em như bây giờ đâu, nhỡ mà có người nào có ý đồ xấu với em thì em sẽ rất khó chạy thoát đấy”
“Trần, tiền bối Trần bặt vô âm tín, chiêu át chủ bài mà anh ấy để lại cho tôi cũng đã dùng hết rồi, nếu không…” Ô Nhan Cửu lau đi lệ ở khóe mắt, cười đắng chát: “Nếu không tôi còn có thể để lại một vật giúp bảo vệ em, như thế tôi chết cũng có thể nhắm mắt”
“Tiểu thư…” Hồng Y ngồi bệt xuống đất mà lắc đầu rất mạnh, cô ta buồn bã không nói gì.
Ô Nhan Cửu bê chén trà lên, ánh mắt thất thần, cô ta nói: “Nếu em còn có thể gặp lại tiền bối Trần, thì hãy thay tôi hỏi thăm anh ấy nhé. Hãy nói, nói tôi nhớ anh ấy”
Năm chữ sau cùng được Ô Nhan Cửu nói rất nhẹ, chỉ như đang lẩm bẩm.
Gương mặt trắng bệch của cô ta cũng bởi vậy mà bất chợt
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền