ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thầy Dời Mộ

Chương 570. . Mình cần phải trở về

Chương 570 . Mình cần phải trở về

Chuyện tình cảm từ trước đến nay đều là chuyện của hai ngườiĐặc biệt là khi hai người yêu nhau.

Ô Nhan Cửu biết rõ điều này.

Cho nên cô ta chưa từng nói cho anh biết tâm tư trong lòng mình, những nhớ thương, và thứ “tình cảm cấm kỵ” vượt quá tình cảm thầy trò.

Ô Nhan Cửu vẫn luôn nghĩ chỉ cần tự mình âm thầm giữ tình cảm này trong lòng là đủ rồi.

Chỉ cần có thể nhìn thấy anh, canh giữ bên cạnh anh, biết anh bình an vô sự, đây không phải là một loại hạnh phúc sao?

Cô ta có thể đợi, chờ đợi từ từ và cố gắng đem tình cảm thầy trò kéo đến gần hơn.

Ừm, dù sao thì anh cũng không phải là thầy thực sự của cô ta.

Nhưng Ô Nhan Cửu không thể ngờ được chuyện xảy ra sau đó.

Bởi vì anh mà trên con đường tu ma của cô ta đã xuất hiện tâm ma.

Lòng cô ta không thể tĩnh lặng được, không bế quan được, cảnh giới tu vi cũng vì vậy mà trì trệ không tiến lên được.

Rồi lại bởi vì hết lần này đến lần khác đột phá thất bại mà gây nên ảo giác, sinh ra cảm xúc mỏi mệt và đứng trước bờ vực của cái chết.

Nếu không nhờ may mắn thì có lẽ cô ta đã chết trong ảo cảnh của tâm ma rồi.

Loại cảm xúc tích tụ trong lòng này giống như một hạt giống, một khi nảy mầm và lớn lên, nó sẽ không thể kìm nén được nữa.

Theo thời gian lắng đọng nó càng ngày càng lớn và đâm sâu hơn, rễ tình đâm quá sâu khiến cô ta không thể nào thoát ra được.

Thực ra, để giải quyết vấn đề tâm ma của Ô Nhan Cửu rất đơn giản.

Chỉ cần cô ta có thể từ bỏ thứ tình cảm cố chấp trong lòng, thì nan đề tâm ma sẽ được giải quyết dễ dàng.

Đáng tiếc là Ô Nhan Cửu rất cố chấp.

Cô ta không nỡ buông anh ra, không nỡ từ bỏ cảm xúc lần đầu tiên rung động sau bao nhiêu năm.

Không nỡ từ bỏ cảm giác vui vẻ ấm áp mỗi lần nhớ đến anh.

Và cảm giác chỉ cần có anh là thấy an tâm không sợ gì cả.

Ô Nhan Cửu giống như một chú mèo ngã vào vũng bùn, biết rõ phải liều mạng trèo lên trên mới có thể sống, nhưng lại cứ ở nguyên tại chỗ không muốn nhúc nhích.

Cuối cùng càng lún càng sâu.

Nhưng bây giờ, giấc mộng kia đã khiến cô ta tỉnh hẳn.

Hoàn toàn tỉnh táom, đầu óc rõ ràng.

Trong mắt của anh ngoài người con gái mặc váy tím kia thì không thể chứa thêm bất kỳ người nào nữa.

Nếu đã như thế, Ô Nhan Cửu vẫn tiếp tục chờ đợi còn có ý nghĩa gì?

Cô ta có cố chấp kiên trì thì cũng chẳng bao giờ được anh đáp lại.

Thậm chí trên mặt anh còn chẳng có lấy một biểu cảm do dự nào.

Và quan trọng nhất là, đến cả cơ hội nhìn anh từ xa, cô ta cũng đã mất.

“Bùm.”

Cảnh tượng biến mất.

Trong quán trà, nước mắt của Ô Nhan Cửu đã già nua thấm đẫm vạt váy.

Cô ta vịn mặt bàn rồi chậm rãi đứng lên, vừa ho khan vừa cười, “Tiền bối, những hình ảnh tôi nhìn thấy trong trà là thật hay giả?”

Ông già tóc bạc trầm giọng nói: “Cô cảm thấy nó là thật, thì nó là thật. Còn nếu cô vẫn cố chấp thì dù nó có là thật cũng đã làm sao?”

“Ra vậy” Ô Nhan Cửu gật đầu, sau đó quay người bước ra ngoài quán trà.

“Tiểu thư” Hồng Y nhẹ giọng gọi.

Ô Nhan Cửu bảo: “Đưa tiền trà”

Hồng Y vội vàng lấy từ trong túi ra một đồng vàng đặt lên mặt bàn, rồi hỏi ông già: “Tiền bối,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip