Chương 589 . Thật xin lỗi
Mệnh lệnh của Bạch Hư khiến ba người Cố Miên Phong do dự đứng yên tại chỗHọ đau khổ nhìn Cố U Hoàng và hai anh em Trần Tư Ý, Trần Triêu Mộ.
Một ngày trước, hai đứa nhỏ này còn vây quanh bọn họ cười đùa, hai đứa bé còn muốn họ kể chuyện cho chúng nghe.
Một ngày sau, vận mệnh của họ đã hoàn toàn thay đổi vì quyết định của Bạch Hư.
Ba người Cố Miên Phong đã nhìn hai đứa bé lớn lên, họ coi chúng còn hơn cả con của mình.
Muốn bọn họ ra tay diệt cỏ tận gốc ư, tuyệt đối không thể và họ cũng không làm được.
Nhưng dường như bây giờ họ không có quyền lựa chọn.
Chính như Bạch Hư đã nói, nếu hai đứa bé không chết thì họ sẽ phải chết.
Cơ hội như vậy, Bạch Hư tuyệt đối sẽ không cho họ lần thứ hai.
“Phong trưởng lão, ông hãy giết cháu trước đi” Trần Triêu Mộ thoát khỏi sự lôi kéo của Cố U Hoàng và bước ra, sau đó mỉm cười nói: “Chết trong tay ông dù sao vẫn tốt hơn chết trong tay kẻ thù của cha cháu”
“Sau khi cháu chết và đến lượt Tư Ý, xin ông hãy ra tay độc ác và nhanh chóng hơn một chút. Con bé sợ đau, đừng để nó cảm nhận được đau đớn, nếu không nó lại khóc nhè đấy”
“Ha, nếu cha cháu may mắn thoát được kiếp nạn này, xin ông hãy nói cho cha biết, cha nhất định phải đi đến căn phòng của cháu và Tư Ý ở Thanh Khâu, bọn cháu có chuẩn bị một món quà cho cha”
“Ông hãy nói cho cha biết, Triêu Mộ không làm cha phải xấu hổ.
“Hãy nói cho cha biết, cháu và Tư Ý vẫn luôn chờ cha”
“Hãy nói cho cha biết, chúng cháu nhớ cha lắm”
Trần Triêu Mộ nói đến đây thì mắt đỏ hoe.
Cậu bé cắn chặt hàm răng rồi thản nhiên nói: “Mẹ, em gái, anh đi trước đây”
Vừa dứt lời, Trần Triêu Mộ quỳ xuống đập mạnh đầu ba cái với Cố U Hoàng, sau đó nói to: “Nếu có kiếp sau, con sẽ vẫn làm con của mẹ”
“Anh… Đừng mà” Trần Tư Ý gào khóc rất thương tâm.
Trần Triêu Mộ lau giọt nước mắt trên khóe mắt rồi nhe răng cười, “Khóc gì chứ, anh chỉ ngủ một giấc thôi mà”
“Ngày thường ngủ nướng toàn bị em ồn ào, lần này tốt rồi, anh có thể ngủ luôn không cần dậy, là chuyện tốt mà”
“Ba vị trưởng lão, cảm ơn mọi người đã chăm sóc ba mẹ con cháu trong bao năm qua. Nhất là Sảnh trưởng lão, cháu thường xuyên trêu chọc ngài, lúc thêm gia vị vào ấm trà, lúc lại vẽ tranh lên mặt khiến ngài rất bực bội và chán nản. Mong ngài chấp nhận lời xin lỗi muộn màng này của cháu, đừng so đo với hai anh em cháu nhé” Trần Triêu Mộ lại dập đầu ba vài, sau đó nhìn sang Cố Khinh Ngôn và Cố Thương.
“Dì Khinh Ngôn…” Trần Triêu Mộ ứa nước mắt, cậu bé khóc không ra tiếng: “Ngoài mẹ cháu ra, từ nhỏ đến giờ luôn là dì chăm sóc hai anh em chúng cháu”
“Khi còn bé, vì cháu không nghe lời nên đã gây ra rất nhiều rắc rối cho dì và khiến dì phải lo lắng rất nhiều”
“Cháu, cháu thật sự xin lỗi” Trần Triêu Mộ cúi đầu vái lạy rồi nói: “Còn bác Cố Thương nữa, cháu đã làm cháy lò luyện đan mà bác thích nhất, quyển sách thuốc của bác cũng bị cháu xé mất”
“Cảm ơn bác đã tha thứ, cảm ơn tình yêu thương của bác”
“Thằng nhóc này…” Cố Thương bật khóc, ông ta che mặt nghẹn ngào.
Cố Khinh Ngôn thất thần, cô ta khóc đến mức nghẹt thở.
Cố Khinh Ngôn ngồi xổm trên mặt đất, cô ta ôm ngực rồi yếu ớt nói: “Không, cha, đừng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền