ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thầy Dời Mộ

Chương 590. . Anh đến muộn

Chương 590 . Anh đến muộn

Chim đại bàng đã chếtThiên Bộc và Ngao Đông cũng chết.

Ba vị trưởng lão và Cố Khinh Ngôn cũng đã chết.

Cả thân thể và nguyên thần của họ đều tan biến, không còn cơ hội sống lại.

Mà ngay vừa nãy, Bạch Hư đã bóp nát đầu Cố Thương.

Lão ta đã đốt cháy nguyên thần của Cố Thương thành tro ngay trước mặt Cố U Hoàng.

Sau khi nghe tiếng rên thảm thiết của Cố Thương và tiếng gọi Đại tiểu thư lúc cuối cùng, Cố U Hoàng đã mỉm cười.

Cố U Hoàng ngồi trên tảng đá bên bờ, cô cười tươi như hoa.

Nhưng trái tim Cố U Hoàng đã thủng lỗ chỗ và rỉ máu.

Cô đau đến mức tâm thần chết lặng, khó mà chống đỡ được nữa.

Thanh kiếm Thái Huyền được Cố U Hoàng nắm trong tay dường như nặng đến cả nghìn vạn cân.

Hai đứa trẻ đứng sau lưng Cố U Hoàng, sắc mặt buồn bã, ngơ ngác và đờ đẫn.

“Ngươi tự mình ra tay hay để ta đưa mẹ con các người lên đường?” Bạch Hư cúi đầu nhìn phần quần áo rách rưới trước ngực, sau đó giơ tay vuốt một cái.

“Soạt”

Dưới sự chữa trị của linh khí, quần áo của lão ta lại khôi phục trạng thái mới tinh như lúc ban đầu.

“Thà chết trong chiến đấu” Cố U Hoàng chậm chạp đứng dậy, chiến ý dâng cao.

Ánh mắt của Cố U Hoàng không còn ảm đạm và cũng không còn cô đơn nữa.

Bóng dáng thanh kiếm Thái Huyền hội tụ lại rồi hóa thành một luồng sáng vô cùng chói lọi.

“Bùm”

Đuôi cáo màu trắng ầm ầm nổ tung.

Giống như một chiếc ô to lớn che khuất bầu trời, khí tức vô cùng mạnh mẽ.

Bạch Hư bĩu môi cười khẩy, “Đừng nói ngươi lúc này chưa ngưng tụ được Cửu Vĩ, cho dù ngươi có thật sự đắc đạo thành tiên thì thế nào? Khoảng cách giữa ngươi và ta giống như châu chấu đá xe vậy, ngươi sẽ không bao giờ có khả năng thắng được, cho dù là khả năng nhỏ nhất đi chăng nữa”

“Đúng thế” Cố U Hoàng khẽ gật đầu: “Nhưng vậy thì đã sao? Cả đời này tôi chưa từng nhận thua bao giờ”

“Nếu tôi nhận thua, Thanh Khâu đã không còn là Thanh Khâu của ngày hôm nay”

“Nếu tôi nhận thua thì tôi đã chết vào ba nghìn năm trước rồi”

“Bạch Hư, đúng là tôi cảm thấy mình có lỗi với Thanh Khâu”

“Nhưng sự áy náy của tôi không phải đến từ Trần An”

“Nếu thật sự tính toán thì toàn bộ nhân quả này đều do ông gây ra”

“Ông mới chính là tội đồ của Thanh Khâu”

Cố U Hoàng nói xong, thanh kiếm Thái Huyền xuyên qua không trung rồi đâm tới.

“Đinh”

Hư không cứ như bị cắt đôi, những luồng không khí đinh tai nhức óc vang lên trong lỗ đen đang sụp đổ.

Trong khoảng khắc tiếp theo, bóng kiếm đã tràn ngập bầu trời.

Bóng dáng Cố U Hoàng lại lóe lên rồi trở lại giữa không trung.

“Giết”

Một từ vừa thốt ra, bóng kiếm theo sau.

Bạch Hư đứng trên bờ cười nhạt.

“Đinh đinh đinh”

Hàng vạn thanh kiếm sắc bén đâm về phía Bạch Hư, nó đâm vào da thịt lão ta rồi phát ra âm thanh giòn tan.

Tia lửa văng tung tóe, linh khí tuôn trào.

“Vô ích thôi” Bạch Hư đưa tay vung nhẹ về phía bầu trời.

Bóng kiếm ngập trời đủ để gọt đỉnh núi thứ tư thành đất bằng đã sụp đổ, khói bóc lên nghi ngút.

“Chết đi” Cố U Hoàng bước ra từ trong lỗ đen.

Thanh kiếm Thái Huyền chỉ thẳng vào ngực Bạch Hư.

“Quá chậm” Bạch Hư thản nhiên duỗi ra hai ngón tay kẹp lấy mũi kiếm, sau đó chậc chậc cảm thán: “Đúng là một thanh kiếm tốt, thật đáng tiếc, dùng nó để đối phó ta thì vẫn chưa đủ”

“Keng”

Kiếm linh hét

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip