ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thầy Dời Mộ

Chương 591. . Giết người trong giấc mơ

Chương 591 . Giết người trong giấc mơ

Bạch Hư đứng bên bờ, sắc mặt vừa khẩn trương vừa đầy nghi ngờNhưng thứ nhiều hơn là hoảng sợ.

Đằng sau sự hoảng sợ đó là sát khí chôn sâu tận trong xương tủy.

Bạch Hư không hành động thiếu suy nghĩ.

Lão ta thận trọng thả tâm thần ra cảm ứng và quan sát.

Bạch Hư rất muốn xác nhận tu vi của đối phương có phải thật sự bước vào cảnh giới Thánh Nhân hay không.

Cảnh giới Thánh Nhân chân chính có thể áp đảo trên cả đạo trời.

Nhưng làm Bạch Hư thất vọng rồi.

Bởi vì trên người đối phương không hề có một chút dao động nào, thậm chí đến cả một tia linh khí tiết ra ngoài cũng không có.

Không những thế, Bạch Hư cũng không phát hiện được khí Huyền Thanh đặc biệt của đối phương nữa.

“Sao có thể như vậy?” Đồng tử của Bạch Hư giãn ra, sau đó lại đột ngột co lại một cách hung ác.

Tâm trạng của Bạch Hư như mặt của một chiếc trống đang được gõ thùng thùng rung động.

Theo lý thuyết, tử kiếp của Thánh Nhân chỉ có hai loại kết quả, hoặc thất bại rồi tan biến.

Hoặc là thành công và trở thành Thánh Nhân, chỉ cần giơ tay nhấc chân thôi cũng đủ hủy trời diệt đất.

Nhưng bây giờ, Bạch Hư lại mê mang.

Lão ta mê mang đến mức suy nghĩ trở nên trì trệ.

Đối phương mang đến một cảm giác như một người bình thường.

Bình thường đến mức như một kẻ “vô tích sự”

Nhưng loại vô tích sự này lại thức tỉnh từ trong tử kiếp của Thánh Nhân.

Như vậy thì hắn vẫn là kẻ vô tích sự sao?”

Đầu óc Bạch Hư bất chợt trở nên căng thẳng, lão ta làm ra tư thế cảnh giác phòng ngự.

“Ông sợ à?” Một giọng nói châm chọc phát ra từ miệng người thanh niên áo xanh.

Anh cười mỉm, gương mặt lộ vẻ chế giễu: “Nói thế nào thì ông cũng là lão tổ của Thanh Khâu, và cũng là Linh hồ Cửu Vĩ đầu tiên bước vào cảnh giới ngụy Thánh. Ông đã đuổi giết tôi suốt vài vạn năm mà đã có lúc nào lùi bước đâu”

Không đợi Bạch Hư phản bác, đối phương lại nói tiếp: “Rất nhiều bạn bè người thân của tôi đã vì tôi mà chết, món nợ này cũng nên tính toán cẩn thận rồi”

Dứt lời, Trần An vỗ đầu Cố U Hoàng rồi từ từ đứng dậy.

Trên ngọn núi thứ tư, gió mát dần nổi lên tạo thành những tiếng rít khẽ.

Bạch Hư nói với vẻ mặt nghiêm trọng: “Giữa cậu và tôi vốn không còn đường lùi, nếu cậu không chết thì tôi sẽ phải chết”

“Đáng hận thật đấy, tôi không thể hủy diệt thân thể của cậu trước khi cậu tỉnh lại. Nếu không…”

Bạch Hư tỏ ra tiếc nuối, sau đó tự giễu: “Nếu không trên đời này sẽ không còn Huyền Thanh nữa”

“Bất kể cậu có thật sự trở thành Thánh Nhân không, hay là cố tình giả vờ”

“Tôi đã chờ trận chiến này lâu lắm rồi”

“Tôi sẽ tự tay chấm dứt nhân quả tạo ra từ mười vạn năm trước”

Bạch Hư buông thõng hai tay, lấy lão ta làm trung tâm, trời đất bỗng nhiên biến sắc.

Gió bão nổi lên, mưa to như trút nước.

Sấm sét nổ vang trời, đón tiếp cơn mưa to phủ khắp trời đất.

Mây đen phủ xuống chín ngọn núi Côn Lôn, uy áp cuồn cuộn.

Trong bóng đêm, hai bóng người đứng đối diện với nhau giữa không trung.

Bạch Hư đứng ở đỉnh núi thứ nhất, người thiếu niên áo xanh đứng tại ngọn núi thứ chín.

Ánh mắt chạm nhau, gió ngừng thổi, mưa ngừng rơi.

Thời gian dường như dừng lại, thế giới đóng băng.

Nhưng ngay khoảng khắc tiếp theo, bầu trời sáng sủa như mùa hè, mặt trời chói chang tít ở trên cao.

Bóng dáng của

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip