Chương 603 . Tôi nợ cô
Vương Lâm đang quỳ trên bồ đoànAnh ta nhìn thời gian trôi từng phút từng giây.
Đã nửa tiếng nhưng Vương Lâm không đợi được câu trả lời của ba vị đại tiên.
Những vị khách bên ngoài đã hỏi thăm nhiều lần.
Vương Lâm cảm thấy rất xấu hổ vì điều này.
Nhưng anh ta lại càng cảm thấy buồn bực nhiều hơn.
Vương Lâm đã đến thành phố Cửu An được sáu năm và lợi dụng việc “âm thầm đoán mệnh” của ba vị đại tiên để làm được rất nhiều việc.
Lần nào cũng dễ như trở bàn tay.
Lần nào cũng vô cùng chính xác.
Chưa cần nói đến việc cô chủ nhà họ Lâm là người của thành phố Cửu An, cho dù cô ta đến từ tỉnh bên cạnh thì đã sao?
Ba vị đại tiên “kiểm tra” chưa bao giờ quá mười phút.
Nhưng tình huống đặc biệt phải mất đến nửa tiếng như hôm nay lại là lần đầu tiên.
“Đại sư Vương?”
Bên ngoài điện thờ, người đàn ông đeo kính hô lên với giọng không còn kiên nhẫn nữa: “Có được hay không, ngài hãy cho câu trả lời chính xác đi. Bây giờ đã là mười một giờ đêm rồi, nếu không được thì mai chúng tôi quay lại”
“Đúng đấy đại sư Vương, tôi sẽ để lại số điện thoại di động, nếu ngài tính ra cái gì thì hãy gọi cho chúng tôi” Người đàn ông có nốt ruồi trên mặt nói bằng giọng khá thô: “Tôi để số trên bàn trà nhé, chúng ta gặp lại sau”
Vừa dứt lời, hai người thầm thì với nhau như muốn rời đi.
Vương Lâm vô cùng sốt ruột, anh ta vừa nhìn chằm chằm ba bức tượng, vừa muốn đi ra giữ lại hai vị “khách sộp” có thể đưa cho anh ta một số tiền đoán mệnh khổng lồ.
Đúng lúc Vương Lâm đang rơi vào tình thế khó xử, chỉ biết thở dài.
Thì trên bàn thờ bỗng xuất hiện thứ ánh sáng đỏ sáng rỡ như ban ngày.
Cả căn phòng âm u giống như một ngọn lửa bùng cháy, sóng nhiệt cuồn cuộn.
“Về rồi sao?” Vương Lâm giơ tay che mắt theo phản xạ, trong lòng thầm mừng rỡ.
Nhưng anh ta còn chưa kịp hỏi thì bỗng nghe thấy ba tiếng nổ dữ dội.
Ngay sau đó, một tiếng thét thảm thiết vang lên giữa không trung.
Những bức tượng mà Vương Lâm coi như thần linh bị vỡ tan thành bụi phấn, và tỏa ra một mùi hôi thối trong gian điện thờ nhỏ.
Ánh sáng màu đỏ tan biến, sóng nhiệt rút lui, chỉ còn lại một đống bụi rải đầy đất.
“Đại, đại tiên?” Vương Lâm nghi ngờ hét lên.
Bàn thờ đã sập, một dòng máu không biết từ đâu chảy ra như suối.
“Ba vị đại tiên” Vương Lâm đột nhiên lao đến như bị điên.
Anh ta quỳ trước bàn thờ rồi đau đớn khóc.
Vương Lâm biết sự nghiệp bói toán của mình đã chấm dứt.
…
Bên trong biệt thự.
Thiên Bộc đang hôn mê bất tỉnh, sắc mặt tái nhợt, hơi thở yếu ớt.
Trên đầu cô ta có một hình bóng trong suốt do hơi nước đang dần ngưng tụ và trôi lơ lửng.
Đó là một cô gái vô cùng xinh đẹp và có khí chất rất ưu tú.
Ánh mắt cô ta đầy bối rối và ngơ ngác nhìn xung quanh.
Sau đó cô ta nhìn về phía cô gái đang nằm trên ghế sô pha.
“Chỗ này…” Ánh mắt cô ta thất thần rồi tự lẩm bẩm: “Tại sao tôi lại ở đây?”
“Tôi là ai?”
“Cô ta là ai?”
Cô ta khẽ hỏi, trên mặt hiện lên vẻ đau khổ.
“Tôi đã chết, tôi đã chết rồi”
“Tại sao tôi lại còn sống?”
Cô ta tự hỏi rồi lại tự trả lời với vẻ điên cuồng.
Cho đến khi bị ngã xuống đất, cô ta nhìn thấy một người thanh niên đứng ở ngoài cửa.
Người thanh niên đó đứng dựa vào
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền