Chương 604 . Đại kết cục
Tôi tên là Trần An, tên gọi ở nhà Trần Bách Tuế, tôi là người của thôn Lão Loan ở vùng ven biển Giang Nam, năm nay mười sáu tuổiTên của tôi do ông nội đặt, nó có nghĩa là bình an và sống lâu trăm tuổi.
Vâng, hôm nay là một ngày vui.
Tôi đã thi đỗ vào trường trung học tốt nhất thành phố với thành tích đứng đầu trường và đứng thứ ba thành phố.
Gia đình tôi rất vui sướng, bọn họ bàn với nhau làm một bữa tiệc mừng và phải thật đông vui.
Ông dẫn cha tôi và ba người bác đi từng nhà mượn bàn ghế.
Bà, mẹ và một nhóm các cụ già trong thôn tất bật đi lên thị trấn mua thức ăn.
Tôi ngồi trong phòng nhìn những thành viên trong gia đình đang vui vẻ bên ngoài mà trong lòng cảm thấy rất ấm áp.
Sau bữa tiệc, tất cả mọi người đều vui vẻ.
Đêm hôm đó không có gì xảy ra.
Đêm hôm đó, ba người bác đã giải tỏa hết nỗi ấm ức đối với việc ông tôi là thầy dời mộ.
Khoảng sân nhỏ của nhà họ Trần tràn ngập vui vẻ và hòa thuận.
Còn tôi, sau kỳ nghỉ, tôi đi đến trường học với tâm trạng đầy kích động.
Tôi bắt đầu cuộc sống bình thường mà đáng ra tôi phải có.
Tôi bắt đầu vận mệnh vốn thuộc về Trần An.
…
Ma Uyên, dưới chân núi Thiên Lan.
Ô Nhan Cửu ngồi trên chiếc xe do hổ thú kéo, cô nhấm nháp từng ngụm rượu hoa quả của bộ tộc Ô thị tự nấu.
Khuôn mặt cô đỏ ửng, ánh mắt mê ly.
Vào nhiều năm trước, cô đã nhặt được một người đàn ông tên là Trần An ở chỗ này.
Một người đàn ông bí ẩn khiến Ô Nhan Cửu không thể nào quên.
Lần cuối cùng Ô Nhan Cửu gặp anh ấy là ở thị trấn Vân Vụ.
Anh ấy đã giúp cô cởi bỏ chấp niệm trong lòng rồi rời đi.
Kể từ đó, anh ấy không bao giờ xuất hiện nữa.
Thậm chí Ô Nhan Cửu đã quên mất mình đã bao lâu rồi không gặp lại anh ấy.
Năm mươi năm? Một trăm năm?
Hay còn lâu hơn nữa?
Trong những năm qua, cô đã đi đến chân núi Thiên Lan vô số lần.
Và lần nào cô cũng đến một mình.
Ô Nhan Cửu cầm theo một bình rượu trái cây và một ấm trà Vân Vụ.
Cô ta ngồi cả một ngày ở đây.
Đến tận lúc uống hết rượu và trà cũng vô vị, Ô Nhan Cửu mới buồn bã trở về Thiên Lan Ma tông.
Hôm nay, Ô Nhan Cửu không đến một mình.
Cô đi cùng với Hồng Y.
Chính xác mà nói là tro cốt của Hồng Y.
Theo yêu cầu của Hồng Y khi còn sống, tro cốt của cô ta được rắc ở chân núi Thiên Lan.
Mặt dây chuyền đoạn kiếm gãy mà anh ấy để lại cho Hồng Y được Ô Nhan Cửu chôn trong đống đất đá.
Bất kể sống hay chết, nó chỉ bảo vệ một mình Hồng Y.
“Trần An”
“Tiền bối”
Ô Nhan Cửu cầm vò rượu, mắt say lờ đờ đứng dậy rồi hô to.
Không có ai trả lời.
Không có người nào xuất hiện.
Ô Nhan Cửu uống xong ngụm rượu cuối cùng, cô lắng nghe tiếng vọng từ thung lũng rồi nở nụ cười tươi như hoa.
“Tại sao mỗi lần nhìn thấy cô thì cô đều bị đuổi giết vậy, cô không bao giờ đi khấn vái Ma thần à?”
“Có tôi ở đây, không ai có thể bắt nạt được cô”
“Nếu như sau này muốn đến tu luyện tại Phong Ma tông, cô hãy đi đến Thiên Túy Lâu tìm một cô gái tên là Phong Lạc Vũ và nói cho cô ta biết cô là đồ đệ không chính thức của tôi, cô ta sẽ giúp cô”
“Trần An tôi có thể bảo vệ cô nhất thời
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền