Chương 65 : Lá bài tẩy của tôi
“Thế nào Bạch Trạch, tôi đã nói rồi, việc hôm nay không ai dám nhúng tay vào đâu. Tôi đã cho anh cơ hội, nhưng chính các người vô dụng đấy nhé.” Tiêu Khải hút vài hơi thuốc lá, rồi nhẹ nhàng khua tay: “Hầu hạ hai đứa này cho tốt.””Sư thúc nhỏ, chờ lát nữa tôi thu hút sự chú ý của chúng nó, cậu thừa cơ chạy đi.” Sắc mặt Bạch Trạch tái nhợt.
Tay tôi bỏ vào túi quần theo bản năng, nơi đó vừa rồi tôi đã chuẩn bị một tấm phù Lôi Kích. Muốn bắt giặt phải bắt vua trước, tôi định dùng tấm phù thứ nhất cho Tiêu Khải, chỉ cần gã ngã xuống thì bọn vệ sĩ chắc chắn không còn tâm tư đâu mà bận tâm đến tôi và Bạch Trạch nữa.
Còn phù Lôi Kích mang tới hậu quả gì, đằng sau sẽ xảy ra những chuyện như thế nào, tôi đã không còn thời gian để suy tính. Người ta đã muốn đụng đến tôi, chẳng lẽ tôi còn không thể đánh trả?
“Ô, náo nhiệt thế. Khải thiếu hăng hái thật đấy nhỉ, nhiều người như vậy bắt nạt hai người, không sợ bị đồn ra ngoài sẽ bị mọi người chê cười à!”
Ngay tại thời điểm tám gã vệ sĩ đang đi về phía tôi và Bạch Trạch, ở bên ngoài đột nhiên vang lên một giọng nói mỉa mai.
Cầm đầu là một người thanh niên hơn 30 tuổi, để đầu đinh, cổ đeo một dây chuyền vàng lớn, đeo kính râm, người mặc bộ quần áo thể thao, trong tay còn đang dắt một con chó Alaska.
Ở bên cạnh anh ta là một cô gái hơn 20 tuổi, xinh xắn dễ thương, tóc buộc đuôi ngựa, không quá xinh đẹp nhưng hơn ở chỗ rất có khí chất, nhất là chiều cao không thua gì Diệp Hiệt Chi, đủ để cho rất nhiều đàn ông phải tự ti mặc cảm.
Phía sau một nam một nữ này là bảy, tám vệ sĩ, nhìn qua đã biết là gia đình giàu có.
Tôi không biết hai người này nên chẳng cảm thấy gì. Còn Bạch Trạch vừa nhìn thấy họ là hai mắt tỏa sáng, cười hềnh hệch như gặp được cứu tinh vậy.
“Anh biết họ à?” Tôi thì thầm.
Bạch Trạch nháy mắt với tôi: “Lưu Hàn, cháu ruột của sư phụ tôi đấy.”
“Hả?” Tôi vô cùng kinh ngạc, đi theo lão Lưu nhiều ngày như vậy rồi mà tôi vẫn cho rằng ông ấy là người cô đơn không thân không thích đấy, không ngờ ông ấy còn có một người cháu ruột.
“Lưu Chính Trung gọi cậu tới?” Tiêu Khải sờ mũi, có vẻ không thèm để Lưu Hàn vào trong mắt.
“Chú tôi làm gì có thời giờ chứ, chẳng qua tôi đang đưa vợ đi ăn cơm thì đụng phải Khải thiếu đang bắt nạt đồ đệ của chú tôi, còn cả cậu Trần An kia nữa, à không đúng, hẳn là tôi cũng phải gọi cậu là sư thúc nhỏ.”
Lưu Hàn chặc lưỡi, hỏi cô gái bên cạnh: “Vợ, anh gọi là sư thúc nhỏ đúng không?”
Cô gái cười nhạt, nhẹ nhàng nói: “Đúng.”
“Vậy được rồi, tôi nói này Khải thiếu, có phải cậu đang rảnh quá không mà ỷ lớn hiếp nhỏ, lại còn lấy nhiều hiếp ít, làm thế không tử tế lắm đâu.” Lưu Hàn dắt chó đi vào phòng, ngồi luôn xuống bên cạnh Bạch Trạch.
Mà cô bạn gái của Lưu Hàn thì như chim non ngồi xuống nép vào người Lưu Hàn, như thể trong mắt cô ta không hề nhìn thấy những người khác. Cô ta không để tâm đến chuyện nơi này đang xảy ra cái gì, hay sẽ phát sinh chuyện gì, chỉ thỉnh thoảng lại mỉm cười nhìn Lưu Hàn, nụ cười làm say lòng người.
“Tôi đã cho chúng nó cơ hội để gọi người, chính chúng nó không gọi được ai cũng trách tôi?” Tiêu Khải kiên nhẫn, gã gõ mặt bàn, giọng lạnh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền