Chương 66 : Lão Lưu chỉ điểm
Phòng VIP bị phù Lôi Kích đánh cho gần như trở thành phế tíchĐối mặt với đám người đông đảo nhà họ Tiêu, Lưu Hàn sợ tôi bị thiệt thòi nên vội kéo tôi vào phòng VIP của anh ta.
Bạch Trạch vẫn đang gọi điện thoại, tôi không biết ngoại trừ lão Lưu ra thì anh ta còn có thể gọi cho ai. Đương nhiên, ở thời khắc này tôi cũng không có tâm tình nào hỏi nhiều.
“Sư thúc nhỏ, đời này không có nhiều người làm Lưu Hàn tôi bội phục, nhưng cậu chắc chắn là một trong số đó.” Lưu Hàn ngồi đối diện với tôi, vẻ mặt rất phong phú.
Thấy tôi không nói lời nào, Lưu Hàn lại quay sang hỏi Bạch Trạch đứng ở cửa sổ, “Bạch Trạch, chú tôi nói thế nào?”
Bạch Trạch hút thuốc liên tục, trên mặt phủ kín vẻ sầu khổ, anh ta nói: “Sư phụ bảo chúng ta rời khỏi chỗ này trước, thầy sẽ lập tức tới ngay.”
Lưu Hàn cười, “Không có mắng cậu à?”
Mặt Bạch Trạch như đưa đám, “Nếu chịu một trận mắng mà có thể giải quyết được chuyện ngày hôm nay, thì tôi tình nguyện bị sư phụ mắng mỗi ngày luôn.”
“Ài, yên tâm yên tâm, chuyện đã xảy ra rồi có muốn hối hận cũng vô dụng. Bây giờ phải xem thái độ của nhà họ Tiêu, và Tiêu Khải còn sống hay đã chết.” Lưu Hàn cúi người vuốt ve con chó Alaska ngoan ngoãn, anh ta phân tích: “Nếu như Tiêu Khải không chết, chuyện này có lẽ vẫn còn có cơ hội xoay chuyển.”
Mặt mũi Bạch Trạch tràn đầy mong chờ, hỏi: “Thế bị tàn phế thì sao?”
Lưu Hàn tức giận, “Tàn phế cũng phải xem tàn đến mức độ nào chứ? Nhưng chỉ cần Tiêu Khải không chết, hai người còn có cơ hội sống. Một khi cậu ta chết rồi, cho dù chú tôi có kéo cả môn phái Dời mộ vào thì chưa chắc đã làm dịu lại được cơn giận của nhà họ Tiêu.”
“Huống chi…” Lưu Hàn nhìn tôi một cái, nói thẳng: “Huống chi ông nội của sư thúc nhỏ đã mất, nếu nhà họ Tiêu thật sự truy cứu đến cùng, cậu cảm thấy môn phái Dời mộ sẽ vì bảo vệ sư thúc nhỏ mà đi đắc tội với nhà họ Tiêu sao?”
“Sẽ không.” Bạch Trạch tuyệt vọng lắc đầu, nói với vẻ thê lương, “Xem ra hôm nay chính là ngày giỗ của tôi và sư thúc nhỏ rồi.”
Tôi không biết nên nói cái gì nữa, cũng không biết nên làm những gì. Tôi chỉ ngồi nghệt mặt ra trên ghế, nhìn đám đệ tử nhà họ Tiêu đông như quân nguyên ở bên ngoài phòng VIP.
Đôi mắt nào cũng như đang phun lửa, muốn trực tiếp xơi tái tôi.
Chẳng bao lâu sau, anh họ Bạch Xuyên của Bạch Trạch lại chạy tới. Người đàn ông có mái tóc buộc đuôi ngựa này tức giận đến mức ngón tay cũng run rẩy, anh ta thật sự rất muốn đạp cho Bạch Trạch mấy cái. Cuối cùng quay sang nhìn tôi rồi hóa thành một tiếng thở dài não nề.
“Để tôi đi cầu xin Mạc thiếu, nhất định phải tranh thủ cho các cậu một con đường sống.” Bạch Xuyên gần như cắn nát bờ môi mà rời đi.
Tôi biết rõ, nếu như hôm nay không có Bạch Trạch ở đây, có mấy người ở nơi này sẽ thật sự giúp tôi?
Lưu Hàn? Có lẽ sẽ giúp, nhưng anh ta tuyệt đối sẽ không liều mạng.
Lão Lưu? Đúng vậy, trước khi ông nội tôi mất đã đem tôi gửi gắm cho ông ấy, mặc kệ tôi đã làm sai điều gì thì ông ấy cũng sẽ không bỏ mặc tôi.
Dì Liên? Tôi không xác định, huống chi tôi cũng không muốn dì Liên ra mặt. Đời này bà ấy đã bởi vì ông tôi mà thương tâm khổ sở cả một đời, tôi không muốn bà ấy lại bởi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền