ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thầy Dời Mộ

Chương 68. Gia chủ nhà họ Tiêu hung hãn

Chương 68 : Gia chủ nhà họ Tiêu hung hãn

Sắc mặt tôi trắng bệch, lão già này nhìn gầy gò yếu ớt thế mà không ngờ lại khỏe như vậy, thậm chí Bạch Trạch còn không có cơ hội phản khángCùng lúc đó, lão già một lần nữa bước về phía trước một bước, tay trái cầm chiếc tẩu, tay phải chộp về phía bả vai của tôi.

“Tiêu gia chủ” Lão Lưu đứng sau lưng tôi, một tay đẩy tôi ra còn tay khác chộp vào cánh tay đang vung tới.

Hai bàn tay va vào nhau, lão già kia đột nhiên chuyển tay xuống dưới, bàn tay biến thành trảo(*) rồi túm chặt tay lão Lưu.

Lão Lưu lắc nhẹ cánh tay, đồng thời cũng biến bàn tay thành trảo rồi ép xuống dưới.

(*) Kiểu tay trảo là cách thực hiện thế tấn và các đòn công thủ bằng tư thế xoè tay như chân đại bàng, như vuốt hổ, các ngón tay bắt khum hình trảo.

Vèo một tiếng, hai cánh tay nhanh chóng tách ra. Lão già kia lại xông tới, lần này tấn công thẳng vào mặt lão Lưu.

Lão Lưu bình tĩnh lùi lại, chân phải quét ngang sang bên phải, chân trái đá thẳng vào bụng đối phương với tốc độ như sấm sét.

Lão già biến sắc, lão ta duỗi tay đột nhiên chặn chân trái của lão Lưu, chiếc tẩu trên tay trái bay ra đánh thẳng vào đầu đối phương, bàn tay trái cũng theo sát phía sau rồi bóp vào cổ lão Lưu.

Tất cả đều nhanh như điện, tôi chỉ thấy lão Lưu đỡ được cái tẩu, nhưng chỉ tích tắc sau cổ của ông ấy đã bị đối phương mạnh mẽ bóp chặt.

“Sư phụ” Bạch Trạch kinh hãi kêu lên.

“Thả chú tôi ra” Lưu Hàn cũng lao ra từ trong đám người.

Lão già không đáp lại mà chỉ dùng giọng khinh thường, nói: “Lưu Chính Trung, yên ổn làm trưởng lão của môn phái Dời mộ thì không muốn, lại muốn nhúng tay vào việc của nhà họ Tiêu, đừng nói ông chỉ là trưởng lão, kể cả môn chủ các người đến đây thì đã sao? Nhà họ Tiêu chúng tôi chưa bao giờ sợ môn phái Dời mộ”

“Tiêu, Tiêu gia chủ thật sự không muốn buông tha cho một cậu nhóc sao?” Mặt lão Lưu đỏ lên, ông ấy hỏi với giọng đứt quãng, chắc do khó thở.

“Vậy tại sao các người lại không buông tha Tiêu Khải của chúng tôi?” Lão già nghiến răng như bị điên rồi một lần nữa dùng sức bóp chặt lão Lưu: “Tôi nói cho ông biết, nể mặt Tôn Truyền Lăng nên hôm nay tôi không giết ông, nhưng tôi nhất định phải dẫn Trần An đi. Nếu ông không sợ chết thì qua nhà họ Tiêu mà đòi người”

Lão già nói xong thì hất mạnh tay, lão Lưu bay ra xa như một con diều đứt dây, khoảnh khắc ông ấy rơi xuống đất, máu tươi lập tức trào ra..

“Lão Lưu” Trong lòng tôi sốt ruột như có lửa đốt vậy.

“Lão già kia, ông làm sư phụ tôi bị thương, tôi sẽ cắn chết ông” Bạch Trạch không biết làm cách nào mà thoát khỏi sự kiềm chế của đám đệ tử nhà họ Tiêu, anh ta lao đến như không muốn sống rồi cắn loạn xạ vào chân lão già kia như một con chó dại.

“Thằng khốn” Hai mắt lão già như muốn nứt ra, lão nhấc chân đạp Bạch Trạch bay ra ngoài.

Đám đệ tử nhà họ Tiêu tay đấm chân đá, chẳng bao lâu tôi đã không còn nghe thấy Bạch Trạch kêu rên nữa.

Tôi không biết phải hình dung tâm trạng của mình vào lúc này thế nào, tôi nhìn lão Lưu vì tôi mà bị thương nặng không đứng dậy nổi. Rồi lại nhìn Bạch Trạch vì tôi mà bị đánh thoi thóp.

Lần đầu tiên tôi cảm thấy mình như một kẻ vô dụng vậy, tôi chẳng làm được gì hết.

Tôi đã gây tai họa, vậy mà

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip